Phong Ứng Hứa cuối cùng đã an táng Đàm nương tử trên một ngọn núi cô độc ngoài thành Hoài Đô, từ nơi này nhìn lại, có thể lờ mờ thấy được cảnh phồn thịnh của 24 phường trên sông Hoài.
Nàng ấy cô độc một mình trên cõi đời này, cho dù trở về quận Ngọc Dương, Phong Ứng Hứa cũng không biết nơi nào mới là nơi lá rụng về cội của nàng ấy. Liên Sinh phường là nơi nàng ấy từng dốc vô số tâm huyết, đối với nàng ấy mà nói, sớm đã là nhà.
Vậy thì an táng nàng ấy ở một nơi có thể nhìn ra sông Hoài.
Còn về hai người kia, Phong Ứng Hứa sẽ tự mình đưa họ về cố hương an táng.
Ba ngày sau cái chết của Đàm nương tử, 24 phường trên sông Hoài đóng cửa từ chối tiếp khách, trên sông Hoài vốn phồn thịnh nhất thế nhưng không nghe thấy nửa phần tiếng đàn sáo.
Trong 24 phường phần lớn là dân thường và nô tỳ, nhưng dân thường và nô tỳ, so với cái gọi là thế tộc, lại càng hiểu rõ hai chữ ân nghĩa. Sau đó, 24 phường càng liệt Triệu thị vào danh sách ác khách, phàm là tộc nhân Triệu thị, các nhạc sư và vũ nữ trong phường đều từ chối biểu diễn cho họ.
Triệu thị tự cao địa vị tôn sùng, làm sao có thể chịu được sự sỉ nhục như vậy, lập tức muốn giết nhạc sư đã từ chối biểu diễn, càng muốn đốt luôn cả nhạc phường, nhưng sau lưng 24 phường há lại là không có ai.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT