Đến khi mạt thế ập đến, dự án vẫn chưa hoàn thành, nhà họ Hoắc vì thế mà tổn thất không ít.
"Ngày mai em có việc rồi, đi không được, xin lỗi anh Trần Phong.” Kỳ Mạt từ chối.
Trần Phong nghe xong, tỏ vẻ rất tiếc nuối: “Được rồi, thế này nhé, anh nghe nói Hoắc tổng định nhận thầu dự án cảng Hải Thành, anh nghĩ, A Kỳ có thể giúp anh nói một tiếng được không, nhà họ Trần bọn anh cũng muốn góp một phần cổ phần.”
"Chuyện này à, được thôi, em giúp anh nói với ông xã em một tiếng.” Kỳ Mạt đồng ý.
Hoắc Lương Châu nhìn Kỳ Mạt cúp điện thoại, trong lòng anh chua lè, cảm giác không thoải mái.
Đã lâu như vậy rồi mà vẫn gọi người khác là anh, lẽ nào tôi còn không bằng một tên bạch diện tiểu sinh chỉ biết mồm mép sao.
"Ông xã, dự án ở Hải Thành không tốt đâu, đó là một cái hố cực kỳ lớn. Chúng ta mua lại siêu thị nhà họ Giang đi, em nghe nói chỉ cần một trăm triệu là có thể tiếp quản và kiểm kê hàng hóa. Còn nhà máy chế biến thực phẩm của nhà họ Giang nữa, cần sản xuất rất nhiều đồ uống và bánh quy nén. Em muốn gửi lương thực đến những nơi thiếu nước, thiếu lương thực. Những đứa trẻ ở đó gầy đến chỉ còn xương, bụng lại trương rất to, không có gì ăn, thật đáng thương vô cùng..." Kỳ Mạt đầy mong chờ nhìn người đàn ông im lặng với khí áp hơi trầm thấp.
Rõ ràng vừa nãy vẫn ổn mà, chỉ một cuộc điện thoại thôi mà người đàn ông lại không vui rồi.
Lòng đàn ông như kim đáy biển, Kỳ Mạt cảm thấy mình không hiểu suy nghĩ của bá tổng.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT