Tang Mặc giả vờ như không nhìn thấy Phương Đường rơi nước mắt, mỗi lần nhắc tới bà nội, người phụ nữ này đều khóc, chắc chắn bà ấy đối xử với cô rất tốt.
Anh chưa bao giờ nhìn thấy bà cũng như cha mẹ của mình, họ đã mất từ
khi anh sinh ra, chính ông nội đã nuôi anh, ông cũng rất tốt với anh, khi đi ăn ông luôn mang thịt về cho anh ăn.
Nhưng năm anh mười lăm tuổi, anh và ông đã tách nhau ra, không biết bây giờ ông thế nào, hẳn là vẫn còn sống chứ?
Trong lòng Tang Mặc chua xót, anh không dám nghĩ nhiều, sợ rằng sẽ không bao giờ có thể gặp lại ông nữa, nếu không nghĩ tới thì vẫn còn một tia hy vọng và anh sẽ có động lực để kiên trì.
“Tôi đi lấy bột mì và gạo nếp, còn gì nữa không?” Tang Mặc hỏi.
Phương Đường lắc đầu: “Có thể lấy được hai thứ này đã là không tồi rồi, anh sẽ đi lấy chúng ở đâu?”
“Đổi thịt với dân làng.” Tang Mặc nói ra kế hoạch của mình: “Giữ một chân heo để ăn, còn một chân thì đổi lấy lương thực, chờ đến khi thời tiết ấm hơn, tôi sẽ lên núi đi săn.”
Anh có kinh nghiệm săn bắn, bây giờ đang là nạn đói mùa xuân, dã thú trong núi rất hung dữ, chờ một thời gian nữa thời tiết ấm hơn, mới có thể vào núi được, các động vật nhỏ như gà rừng, chim chắc là không vấn đề gì.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play