Yêu cái đẹp là bản năng mà mọi người đều có, mặc dù Lục Tiểu Thiên không là phải người dùng nửa thân dưới để suy nghĩ vấn đề này nọ, nhưng nhìn một nữ tử xinh đẹp cũng là một loại phong cảnh. Phong cảnh tốt thì nhìn thêm vài lần cũng là chuyện thường tình. Lục Tiểu Thiên cũng không cảm thấy có gì không ổn.
Từ những tiếng kinh ngạc thầm thì của những người xung quanh, Lục Tiểu Thiên mới biết nữ tử này cũng là một trong thập mỹ của Hạng Đô. Mang Tiêu Khinh Tuyết.
"Khinh Tuyết, đây chính là Đông Phương tiên sinh mà con ngưỡng mộ đã lâu, còn không mau chào hỏi Đông Phương tiên sinh." Mang Tiêu gia chủ nói.
"Khinh Tuyết xin bái kiến Đông Phương tiên sinh." Mang Tiêu Khinh Tuyết khẽ cúi người chào Lục Tiểu Thiên, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên hai vết đỏ ứng.
"Một trong thập mỹ Hạng Đô, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy."
Lục Tiểu Thiên gật đầu, thuận miệng nói một câu. Nếu không phải hôm nay gặp mặt, hắn nào có nghe nói đến Mang Tiêu Khinh Tuyết dù chỉ nửa điểm. Tuy nhiên người nói vô tâm, người nghe hữu ý, sắc đỏ ửng trên mặt Mang Tiêu Khinh Tuyết lan đến tận mang tai. Lục Tiểu Thiên nhìn thấy mà thầm cảm thấy kỳ lạ. Mang Tiêu Khinh Tuyết tuy rằng căn cơ chưa vững chắc, nhưng cũng đã tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh kỳ. Nhìn bộ dạng này, lại có chút giống như thiếu nữ chưa xuất giá, nhưng cũng không giống như đang giả vờ làm bộ.
"Lăng nhăng!" Một tiếng hừ lạnh thanh tao vang lên, chỉ thấy một nữ tử với đôi mắt đẹp sắc sảo cũng vừa đi qua nơi đây tiến vào Nguyệt Hà Động Thiên. Nhìn qua thì vẫn bình thường như xưa, nhưng thần thái lạnh lùng này lại vô cùng quen thuộc, là hai người Hạng Khuynh Thành và Hứa Tịnh.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play