“Anh ơi, anh thấy thế nào rồi?” Chu Tú lau khô nước mắt, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.
Chu Phong cố mở mắt ra, tựa như muốn nặn ra một nụ cười, nhưng lại vô cùng khó khăn: “Anh không sao đâu, em đừng lo.”
Chu Tú nhìn vải bố trắng thấm đẫm máu trên đùi anh, cùng với cái chân sưng đỏ rõ rệt ấy, nước mắt lại muốn trào ra, nhưng vẫn cố nén xuống.
Đến tối, Chu Phong bắt đầu lên cơn sốt, đó là do vết thương gây ra, máu vẫn không ngừng chảy, từng miếng vải được thay liên tục, sắc mặt anh cũng càng lúc càng kém.
Bác sĩ Phó kiểm tra một hồi, sắc mặt không mấy dễ coi, không nói một lời, bầu không khí cũng vì thế mà trở nên nặng nề.
Ngày hôm sau, tại Lăng Thành, một người đàn ông từ bên ngoài chạy vào, nói với Tôn Sơn: “Thuyền trưởng, phát hiện một con thuyền lạ, hình như có chữ viết gì đó, nhưng ánh sáng quá mờ, nhìn không rõ.”
Tôn Sơn nhíu mày: “Bảo mọi người cảnh giác, biết đâu lại đụng phải hải tặc.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT