“Người kia nói như vậy, chắc không sai đâu. Đi xem thử đi, giờ chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác,” Tiểu Phong mở miệng nói.
Hai người cõng một cái sọt lớn, bên trong đựng đầy dụng cụ chứa nước.
Họ không dừng bước, nhanh chóng đi về phía trạm dịch, trông có vẻ vội vàng, vì trong nhà còn có người mẹ bệnh nặng đang chờ nước sắc thuốc.
Dọc đường đi, họ không gặp ai cả. Do thời tiết quá nắng nóng, chỉ đi một đoạn mà cả hai đã đổ mồ hôi ướt đẫm. Mặt đất vì lâu ngày không mưa nên nứt toác từng vệt, ven đường cỏ dại ngả rạp, không còn chút xanh tươi nào.
Tiểu Hoa lau mồ hôi trên trán, nhìn về con đường phía trước, chỉ cảm thấy trời nắng đến choáng váng đầu óc, như thể sắp say nắng đến nơi.
“Tiểu Hoa?” Có vẻ nhận ra sắc mặt muội muội  không ổn, Tiểu Phong lo lắng gọi một tiếng.
Tiểu Hoa lắc đầu, sắc mặt trắng bệch, môi khô nứt: “Không sao đâu, ca ca, chúng ta tiếp tục đi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play