Tối qua Thư Vân thật ra cũng đã nghĩ đến vấn đề này. Cửa hàng Miên Miên bây giờ đúng là “cây cao đón gió”, nhất là trong thời kỳ đặc biệt như hiện tại, về sau thể nào cũng có thêm những kẻ như hôm nay. Giờ được Trương Uy có danh tiếng vang xa hỗ trợ trấn giữ, nói không chừng lại dọa lui được không ít người có ý đồ xấu.
Thấy Thư Vân không lên tiếng, Trương Uy cứ tưởng cô sợ hãi, thầm trách mình vụng ăn vụng nói, vội vàng giải thích:
“Chưởng quầy có thể hỏi huynh đệ Đại Sơn, ta Trương Uy trước kia vốn là nha dịch trong trấn, chẳng qua bị đời ép mới phải lên núi làm thổ phỉ, chưa từng làm chuyện gì thất đức. Nếu cô nương lo lắng, chúng ta sẽ đứng canh giữ từ xa, không lại gần cũng được.”
Thư Vân thấy hắn sốt ruột như vậy, liền lên tiếng:
“Trương đại ca, ta không phải có ý đó. Ta vốn định nhận người tới trông coi, nếu các huynh giúp ta giữ cửa hàng, thì ta sẽ lo cho mọi người hai bữa cơm mỗi ngày.”
“Ai da, vậy chẳng khác nào chiếm tiện nghi của chưởng quầy.” Trương Uy lập tức lắc đầu, “Trong trại chúng ta có đầu bếp nấu cơm, sẽ chuẩn bị đồ ăn mỗi ngày. Với lại, chúng ta trước đây vốn cũng coi như bảo vệ bá tánh, việc này là nên làm. Nếu chưởng quầy cảm thấy áy náy, chẳng bằng cấp cho chúng ta thêm chút lương thực. Người trong trại đông, sau này còn phải thường xuyên mua thêm mà.”
Thấy hắn kiên quyết như vậy, Thư Vân cũng không tranh cãi nữa, chỉ đáp ứng rằng sau này cần bao nhiêu lương thực cô đều sẽ chuẩn bị đủ. Trong lòng cô thì âm thầm tính xem có thể giúp họ thêm bằng cách nào.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play