Sáng sớm hôm sau, Đại Sơn và Đại Giang lại chạy đến cửa hàng. Có điều, trước khi hai người kịp mở miệng, Thư Vân đã đưa bọn họ một gói đồ, thẳng thừng nói:
“Đây không phải là tiền công hôm nay, mà là thù lao của mấy ngày gần đây. Ta không thể để hai người làm không công. Nếu hai người không muốn nhận, ta lại phải tốn thêm lương thực để mời người khác đến giúp.”
Đại Sơn và Đại Giang nghe vậy đành phải miễn cưỡng nhận lấy bao lương thực, bị thuyết phục rồi cũng không tiện từ chối nữa.
Hôm nay trong tiệm vẫn đông như mọi khi, tin tức lan nhanh ra mấy thôn xung quanh, không chỉ dân của thôn Thanh Sơn và thôn Trường Thọ đến mua, mà cả mấy thôn lân cận cũng bắt đầu lục tục kéo đến.
Mọi người ban đầu còn dè chừng, mang theo nghi hoặc mà đến, nhưng không ngờ thật sự có thể mua được lương thực, ai nấy đều mừng như mở cờ trong bụng.
Có Đại Sơn và Đại Giang giúp đỡ, Thư Vân dần dần cũng quen với cường độ làm việc cao mỗi ngày.
Hôm ấy, chưa bao lâu sau khi họ bắt đầu làm việc, có một bà thím lạ mặt hớt hải chạy đến, hướng về Đại Giang đang bán hàng mà nói:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT