Do hạn hán, nguồn nước của họ cũng ít ỏi đến đáng thương, giờ được uống một ngụm nước ấm thế này đã là điều không dễ.
Chỉ là, dù chỉ có chút ít như vậy, nồi nước của Thư Vân cũng đã bị làm bẩn. Cô nhìn thoáng qua, không nói gì, dự định đến chiều sẽ rửa lại một lần cho sạch.
Thực ra, đám dân làng này đã rất biết điều, xếp hàng cũng khá tự giác, không xảy ra tình trạng chen lấn hay xô đẩy, vì vậy Thư Vân cũng dễ chịu hơn một chút, không đến mức mất kiên nhẫn.
Thư Vân mời Đại Sơn và Đại Giang vào cùng ăn cơm, bưng ra một bàn lớn toàn màn thầu, còn có mấy đĩa đồ ăn.
Hai người vội vàng xua tay từ chối, nói là mình về nhà ăn là được rồi.
“Các huynh giúp ta nhiều như vậy, chẳng lẽ lại không ăn chút gì? Nếu thế thì chiều ta cũng không dám nhờ các huynh phụ giúp nữa đâu.”
Thư Vân khuyên mãi, cuối cùng mới khiến họ chịu ngồi xuống.
Vì đã đóng cửa tiệm, người ngoài không biết họ đang ăn gì. Có người thậm chí còn bám vào cửa sổ muốn nhìn vào trong, nhưng bị Đại Sơn trừng mắt một cái liền rụt lại.
Bọn họ chỉ dám ăn màn thầu, cũng ngại không dám gắp đồ ăn. Cuối cùng vẫn là Thư Vân tự tay gắp cho mới chịu ăn chút ít.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT