Cái ngày mà dòng hashtag #TôTinhDaoLănKhỏiGiớiGiảiTríĐê# chễm chệ chiếm đóng vị trí đầu bảng hot search, thì nhân vật chính của chúng ta, Tô Tinh Dao, lại đang thoi thóp dưới đáy vực, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc.
Một cành cây sắc nhọn đã xiên thẳng qua bụng cậu, bộ quần áo trắng tinh tươm ban đầu giờ đã nhuốm màu máu tươi và bùn đất.
Hai tiếng đồng hồ trước, chính Sở Tử An đã đẩy cậu xuống vách núi này.
Và cái tên thủ phạm khốn nạn ấy, lợi dụng lúc không có ai và không có máy quay, chẳng những không gọi cấp cứu mà còn không hó hé nửa lời, cứ thế thản nhiên coi như không có chuyện gì xảy ra, che giấu mọi chuyện.
Đến khi đoàn làm phim bắt đầu ghi hình, tất cả nhân viên phát hiện không thể tìm thấy hay liên lạc được với Tô Tinh Dao, rồi chẳng biết ai đó buông một câu bâng quơ “Hình như tôi thấy cậu ta đi rồi”, thế là Tô Tinh Dao, vốn đã có tiếng xấu trong giới, liền trở thành cái gai trong mắt cả đoàn phim.
Ngay lập tức, cái phốt cậu ta chảnh chọe, cho cả đoàn làm phim leo cây bị tung hê lên mạng, rồi bị chửi bới tới mức lên thẳng top 1 hot search.
【Chỉ vì cơm trưa không hợp khẩu vị mà bỏ đi trước, lại giở thói ngôi sao rồi đấy Tô Tinh Dao.】
【Tô Tinh Dao? À, là cái đứa ảo tưởng chen chân vào tình cảm của Sở Tử An với Giang Tầm Triệt, cái đứa tiểu tam không công cho Giang Tầm Triệt chứ gì.】
【Nghe nói trước đây nó còn cướp bài hát của Thẩm Hoài Hi nữa đó.】
【Đúng là đồ tồi, cái mặt trông đã thấy ghét.】
【Loại rác rưởi này sao còn chưa đi chết đi.】
【Tô Tinh Dao mau đi chết đi +1】
Trên quảng trường hot search, fan các nhà và người qua đường chưa bao giờ đoàn kết đến thế, đồng loạt nguyền rủa Tô Tinh Dao đi chết.
Mà lúc này đây, Tô Tinh Dao – người đang bị cả thiên hạ phỉ nhổ – cũng cảm thấy mình sắp chết thật rồi.
Sau không biết bao nhiêu lần ngất đi tỉnh lại vì đau đớn, giờ đây cậu đã quen với cảm giác này, toàn thân bắt đầu tê dại.
Cậu đã rơi xuống đây rất lâu, lâu đến mức mặt trời đã lặn mà vẫn chẳng thấy bóng dáng đội cứu hộ nào.
Cây cối um tùm che khuất thân hình cậu, gió núi lạnh lẽo gào thét, tạo ra những âm thanh tựa như tiếng thú hoang gầm rú.
Tô Tinh Dao yếu ớt mở mắt, ý chí sinh tồn mách bảo cậu dùng cánh tay trái duy nhất còn cử động được để chống đỡ cơ thể, khó nhọc lê về phía trước.
Mặc dù không có ai đến cứu, nhưng may mắn là cậu đã nhặt lại được chiếc điện thoại của mình.
Chỉ có điều, tín hiệu trong núi quá tệ, cậu tìm mãi mà vẫn chẳng thấy vạch sóng nào.
Đây là thứ duy nhất có thể cứu cậu ra khỏi đây.
Trong dãy núi lớn này, tìm được sóng điện thoại khó như lên trời.
Tô Tinh Dao đã bò lê lết qua không biết bao nhiêu chỗ, mà vạch sóng trên điện thoại vẫn không nhúc nhích.
Nhìn vạch pin sắp cạn kiệt, thể lực đã hoàn toàn kiệt quệ, Tô Tinh Dao cuối cùng cũng dừng lại.
Hơi thở của cậu ngày một yếu ớt, có lúc mấy chục giây mới thở ra được một hơi.
Chẳng biết có phải vì lúc sắp chết, mọi giác quan sẽ trở nên nhạy bén lạ thường hay không, mà Tô Tinh Dao phát hiện mình có thể cảm nhận được sức lực đang dần dần tiêu tán từ tứ chi.
Tiếng côn trùng và tiếng gầm của thú hoang trong rừng sâu ngày một rõ.
Cậu có thể cảm nhận được, sau bụi cây cách đó không xa, có vài cặp mắt sắc lẻm đang nhìn chằm chằm vào mình, dò xét tình hình.
Chỉ chờ thời cơ chín muồi, chúng nó sẽ lao tới, xé xác cậu thành từng mảnh, khiến cậu chết không có chỗ chôn.
Tình cảnh nguy hiểm như vậy khiến Tô Tinh Dao hiểu rằng, thời gian để cậu cầu cứu thực sự không còn nhiều.
Nhưng giờ đây, tứ chi đều không thể cử động, cậu chỉ có thể trơ mắt chấp nhận tất cả những gì sắp xảy ra.
Tô Tinh Dao bất lực nhìn về phía chiếc điện thoại, lại phát hiện ở góc trên bên phải màn hình, lúc này thế mà lại có một vạch sóng mỏng manh.
Sau khi kiên cường cầu sinh suốt một buổi chiều, cuối cùng cậu cũng tìm thấy một tia hy vọng.
Thế nhưng, việc tìm kiếm trước đó đã vắt kiệt sức lực của cậu.
Không thể bấm số, cậu chỉ có thể cong ngón út duy nhất còn cử động được, nhẹ nhàng chạm vào số liên lạc khẩn cấp trên màn hình.
Điện thoại của cậu lưu ba số liên lạc khẩn cấp, nhưng lúc này cậu lại không nhìn rõ mình đã gọi cho ai…
Cũng chính vì thế mà cậu bắt đầu lo lắng, liệu sau khi gọi đi, có ai sẽ nghe máy không.
Dù sao thì, ba lúc nào cũng bận, lúc nào cũng dập máy của cậu.
Còn mẹ thì đã nói, bảo cậu không có việc gì thì đừng gọi cho bà, để khỏi làm đứa con nuôi Thẩm Hoài Hi của bà mất cảm giác an toàn.
Tô Tinh Dao biết rất rõ, cuộc gọi này là cơ hội duy nhất, và cũng là cuối cùng của cậu.
Vì vậy, cậu hy vọng mình sẽ may mắn hơn một chút, người nghe máy sẽ là Tần Tư Hàn đơn thuần, lương thiện.
Nhưng cậu ấy giờ đang du học ở nước ngoài, chắc giờ này đang trong lớp học.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong đầu Tô Tinh Dao đã lướt qua biết bao nhiêu suy nghĩ.
Cho nên, khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, khi giọng nói của mẹ - Ôn Ninh Xu - truyền đến, cậu vẫn chưa kịp phản ứng, cổ họng cũng không phát ra được âm thanh nào.
“Chuyện gì?”
Giọng Ôn Ninh Xu không chút hơi ấm, ẩn chứa vài phần mất kiên nhẫn.
Bị kẹt dưới vách núi cả một buổi chiều, Tô Tinh Dao vốn đã thoi thóp, cuối cùng cũng nghe được giọng nói của người thân. Gương mặt tái nhợt không còn giọt máu, vào khoảnh khắc này lại ánh lên một chút sinh khí.
Điện thoại ở hơi xa, cậu không nghe rõ mẹ đang nói gì.
Vì thế, cậu cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng, di chuyển chiếc điện thoại lại gần mặt mình hơn.
Động tác của cậu rất chậm, từng chút một, tốn rất nhiều sức mới kéo được chiếc điện thoại đến vị trí thích hợp.
Nhưng ở đầu dây bên kia, Ôn Ninh Xu, thấy con trai mãi không nói gì, vốn đã không vui vì cái hot search đen đủi hôm nay, lại càng thêm tức giận.
“Tô Tinh Dao, con nói xem, ngày nào con cũng không lo làm việc đàng hoàng mà cứ đâm đầu vào giới giải trí, cuối cùng thì làm được cái trò trống gì? Ngày nào cũng đầy rẫy scandal, không bị người ta chửi là tiểu tam thì cũng là chảnh chọe. Hôm nay lại ai chọc con không vui mà con làm cái mặt đưa đám cho mọi người xem thế hả? May mà người ta không biết con là con nhà họ Thẩm chúng ta, chứ nếu biết thì mặt mũi nhà họ Thẩm thật sự bị con làm cho mất hết rồi!”
“Con tốt xấu gì cũng là sinh viên ưu tú của trường danh tiếng, nhưng giáo dưỡng của con đâu? Học thức của con đâu? Làm những chuyện này con không thấy mất mặt à? Tô Tinh Dao, con tự nói xem, tại sao con không thể làm cho người ta bớt lo như Tiểu Hi được chứ!”