Gặp phải loài này thực ra đã là may mắn trong cái rủi. Chim Băng Lăng rất ham ăn, dễ tìm, dễ bắt. Mà trên hành tinh Thần Nông, thứ không thiếu nhất chính là đồ ăn, anh đã biết phải tìm nó ở đâu rồi.
Nhưng khi nhìn cảnh tượng bên trong robot bảo mẫu, cùng với không khí trầm lặng quanh Vân Oản, anh cũng hiểu ra một chuyện, cái trứng này chắc chắn do cô nhặt về. Và bây giờ, cô đang tự trách bản thân.
Lục Hoài vô thức đưa tay ra, nhưng ngay khi sắp chạm đến cô, lại khựng lại giữa không trung.
Anh không biết mình định làm gì. Có một giọng nói trong đầu đang thôi thúc anh làm một chuyện kỳ lạ.
Anh cố gắng đè nén cảm giác đó, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, giọng trầm thấp:
"Lãnh chúa, đừng tự trách mình. Hãy nghĩ theo hướng tích cực, nếu không phải cô phát hiện ra quả trứng này, nó vẫn sẽ tự nở ra thôi. Đến lúc đó, chúng ta chẳng có chút manh mối nào cả. Cô tìm thấy nó sớm, ít nhất đã giúp tiết kiệm được rất nhiều thời gian.”
Vân Oản cảm xúc phức tạp: "Nhưng nếu tôi không dùng robot bảo mẫu, có khi quả trứng này sẽ không nở được, trở thành trứng chết, thì chuyện này đã không xảy ra rồi."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play