Hoàng đế khác nhau, triều đại khác nhau, nhưng “Giang Thành” vẫn là một.
Nguyễn Khanh lại hỏi thêm, Niệm Thất còn liệt kê ra được mấy địa danh rõ ràng như Khai Phong, Giang Ninh, Lâm An, Tuyền Châu... Nói cách khác, lục địa mà Niệm Thất sống và lục địa của Nguyễn Khanh là cùng một mảnh đất, đều là vùng đất Hoa Hạ, không sai rồi.
“Vậy vấn đề chỉ có thể nằm ở dòng thời gian.” Nguyễn Khanh, người đã đọc hàng trăm bộ tiểu thuyết xuyên không, nghe xong liền hiểu ngay.
Niệm Thất nhai lại từ mới: “Dòng thời gian?”
Nguyễn Khanh đứng dậy rồi vào phòng sách lấy giấy bút ra, ngồi xuống giữa ghế sô pha, bắt đầu vẽ vời trên bàn trà: “Anh lại đây, tôi giải thích cho anh!”
Cánh tay mảnh mai trắng nõn, gần ngay trước mắt.
Niệm Thất nín thở, hơi nghiêng người về phía trước, nhìn vào tờ giấy trắng hình chữ nhật trải trên bàn trà.
Nguyễn Khanh vẽ một đường thẳng, bắt đầu phổ cập kiến thức”: “Là thế này, thời gian là một đường thẳng, ông nội anh sinh ra ba anh, ba anh sinh ra anh. Hoặc giả sử như người nhà họ Trương lên ngôi hoàng đế làm vua mấy trăm năm, rồi triều đại thay đổi, Lý Tứ lên ngôi, người họ Lý lại tiếp tục làm vua mấy trăm năm. Thời gian trôi đi như vậy, lịch sử phát triển như vậy, anh hiểu chứ?”
Niệm Thất gật đầu: “Hiểu.”
“Tốt lắm.” Nguyễn Khanh nói: “Anh xem, tôi nối sự vận động của thời gian, sự phát triển của lịch sử thành một đường thẳng, đó chính là dòng thời gian. Hiểu không?”
Niệm Thất nói: “Hiểu.”
“Rất tốt. Nhưng mà...” Nguyễn Khanh vẽ thêm một đường ngắn, rồi chấm một điểm đen thật đậm: “Bây giờ dòng thời gian này gặp vấn đề! Anh xem, tại thời điểm này có vấn đề. Vấn đề có thể là ông nội anh không sinh ra ba anh, hoặc có thể triều đại thay đổi nhưng Lý Tứ không lên ngôi hoàng đế, mà là Vương Ngũ làm hoàng đế.”
Từ “điểm” đó cô vẽ ra một nhánh rẽ thời gian: “Lịch sử từ điểm này đã xảy ra thay đổi. Vì vậy, xuất hiện một dòng thời gian khác với dòng thời gian này của anh. Trên dòng thời gian này của tôi, Lý Tứ làm hoàng đế, ông nội anh sinh ra ba anh. Trên dòng thời gian khác, Vương Ngũ làm hoàng đế, phát triển đến sau này, có thể ông nội anh còn không tồn tại, huống chi là ba anh và anh. À, quên nói, “ba” chính là phụ thân, là cha.”
“Vì vậy, hai dòng thời gian khác nhau này chính là dòng thời gian song song. Tức nó xảy ra trên cùng một lục địa, nhưng lịch sử lại không giống nhau.”
“Hiểu chưa?”
Lần này Niệm Thất không trả lời ngay, mà chăm chú nhìn vào hai nhánh rẽ trên giấy.
Một lúc sau y mới ngẩng đầu: “Giấc mộng của Hoàng Lương?”
Nguyễn Khanh cảm thấy người đàn ông này thật sự rất thông minh! Cô vốn còn lo y là người cổ đại, không tiếp thu được nhiều khái niệm mới như vậy.
“Không hoàn toàn đúng, nhưng có thể hiểu như vậy.” Cô tán thưởng nói: “Chúng ta cứ xem... ừm, dòng thời gian của tôi là một giấc mơ, dòng thời gian của anh là một giấc mơ khác. Không có cái nào thật, cái nào giả, tất cả đều là thế giới thật, đều là dòng thời gian thật.”
Niệm Thất lại trầm mặc một lúc, rồi nói: “Ba ngàn thế giới.”
Được, đúng là có thể thấy qua y từng được dạy dỗ qua rồi. Chuyện này tốt quá.
“Đúng vậy.” Nguyễn Khanh nói: “Và bây giờ anh đã nhảy dòng thời gian rồi, từ một thế giới sang một thế giới khác. Giống như đáng lẽ phải vào một căn phòng, nhưng lại đi nhầm vào phòng khác.”
Nhưng trong mắt Niệm Thất hiện lên vẻ mờ mịt.
“Thế lực nào có thể làm được chuyện như vậy?” Y lẩm bẩm.
“Thì cũng không biết được.” Nguyễn Khanh nói: “Thời đại của tôi bây giờ, tri thức, lý luận và kỹ thuật đều vượt xa thời đại của anh, con người khám phá vũ trụ đến mức anh không thể tưởng tượng nổi, nhân loại thậm chí đã từng đặt chân lên Mặt Trăng, tức là ánh trăng đó, nhưng vẫn có rất nhiều hiện tượng siêu nhiên mà khoa học không thể giải thích.”
Từ khi xuyên không đến thế giới này, lần đầu tiên Niệm Thất bị chấn động là bởi tòa nhà cao tầng, đây là lần thứ hai bị chấn động.
“Lên mặt trăng?” Y kinh ngạc hỏi: “Ý cô là ánh trắng sáng trên trời kia sao?”
Lạc đề rồi.
Nhưng một người luôn tỏ ra bình tĩnh giờ lại kinh ngạc như vậy, Nguyễn Khanh cũng phải trả lời y trước: “Đúng vậy, chính là ánh trăng trên đỉnh đầu chúng ta bây giờ.”
Niệm Thất hỏi: “Làm thế nào lên được?”
Nguyễn Khanh nói: “Một loại máy móc có thể bay lên trời, gọi là tên lửa.”
Cô suy nghĩ một chút, lại bổ sung: “Loại tên lửa này có thể bay ra ngoài... ừm, bay ra ngoài “tầng mây”, chúng tôi còn có một loại máy khác gọi là máy bay, cũng có thể bay trên trời, nhưng không bay lên mặt trăng được, dùng để di chuyển đường dài thông thường. Ví dụ từ Giang Thành đến Hàng Châu, theo cách tính thời gian của các anh thì chưa đầy một canh giờ là đến.”
Nhưng trọng điểm quan tâm của Niệm Thất không nằm ở sự khác biệt giữa máy bay và tên lửa. Sau khi hết kinh ngạc, điều y cảm thấy hứng thú nhất lại là: “Vậy trên mặt trăng thật sự có Quảng Hàn cung không? Người lên mặt trăng có thấy Hằng Nga tiên tử không? Ngô Cương có ở đó không?”
Nguyễn Khanh: “...”
Lạc đề nghiêm trọng rồi.
“Không có, thần thoại toàn là gạt người.” Cô vẫy tay: “Đừng tin mấy thứ đó. Ngọc Hoàng đại đế, Thái Thượng Lão Quân đều là bịa đặt ra. Mặt trăng chẳng khác gì đất dưới chân chúng ta, môi trường còn tệ hơn. Trên đó chẳng có gì cả, lạnh chết người, không thể sống được.”
“Này anh bạn, anh bạn!” Thấy ánh mắt Niệm Thất sáng rực như còn rất nhiều vấn đề muốn hỏi, Nguyễn Khanh buộc phải kéo lại chủ đề chính: “Mấy thứ này đều là những thứ vụn vặt! Chúng ta nói chuyện trước mắt trước được không?”
Niệm Thất “khụ” một tiếng, dường như có chút ngại ngùng: “Thất lễ rồi, Nguyễn tiểu thư, xin mời nói tiếp.”
Nguyễn Khanh cũng có điều cô muốn biết, thân là một người yêu thích tiểu thuyết xuyên không và lịch sử giả tưởng, cô nóng lòng muốn biết dòng thời gian đã xảy ra vấn đề từ đâu.
May mắn là Niệm Thất có học. Nghe nói người cổ đại ở vùng thâm sơn cùng cốc không được học hành, đến cả hoàng đế hiện tại họ còn không biết là ai. Thậm chí ở những ngôi làng hẻo lánh, có thể còn không biết triều đại đã thay đổi.
Người có học thì khác, Niệm Thất có thể kể ra những triều đại “cổ xưa” hơn thời đại của y.
Chỉ là, y nói một cái, Nguyễn Khanh lại phủ nhận một cái.
“Ý? Chưa nghe bao giờ. Lùi lại!”
“Nước Anh? Không có triều đại này. Lùi tiếp!”
“Chu? Chu nào, hoàng đế họ gì? Họ Ngưu? Lại còn có hoàng tộc họ Ngưu? Lùi tiếp, lùi tiếp nữa!”
Cứ như vậy truy ngược lên, cuối cùng cũng tìm ra điểm phân nhánh của hai dòng thời gian.
“Tần tồn tại ba trăm năm? Là Tần Thủy Hoàng đó sao? Chính là Lã Bất Vi sao? Thống nhất lục quốc, xa đồng quỹ, thư đồng văn, là nhà Tần đó phải không?” Cô kinh ngạc.
Niệm Thất xác nhận với cô: “Đúng là Đại Tần do Tần Thủy Hoàng sáng lập, tồn tại hơn ba trăm năm.”
“Trời ạ!” Nguyễn Khanh kinh ngạc: “Bên tôi nhà Tần chỉ hai đời là diệt vong! Chỉ mười mấy năm!”
Niệm Thất cũng giật mình: “Sao lại thế?”
Hai người đối chiếu lịch sử, hóa ra công tử Phù Tô không tự sát, y kế vị rồi!
Bên cạnh y có một kỳ nhân dị sĩ, trước khi chiếu thư giả đến đã dựa vào quan tinh tượng “suy đoán” ra chiếu thư giả sắp xảy ra. Khi chiếu thư giả đến, công tử Phù Tô nhìn thấy, chết tiệt, đúng là thật, lập tức rút kiếm chém sứ giả.
Lịch sử sau đó như ngựa hoang thoát khỏi dây cương.
Đại Tần hùng mạnh ba trăm năm, ảnh hưởng toàn bộ lịch sử sau này. Rất nhiều hoàng đế khai quốc sinh ra trong thời thái bình thịnh vượng, có một số người trở thành danh thần hoặc danh nhân, có một số người thậm chí không còn tên tuổi, chìm vào lịch sử, hoặc có thể vốn dĩ chưa từng được sinh ra.
Toàn bộ dòng lịch sử đều khác với bên Nguyễn Khanh.
Tính toán thời gian một chút, Niệm Thất có lẽ đến từ một nghìn năm trước, khoảng thời Ngũ Đại Thập Quốc đến thời nhà Tống. Nhưng triều đại Đại Mục của y mới khoảng một trăm năm, là một triều đại đã phát triển đến giai đoạn thái bình thịnh trị.
“Một nghìn năm!” Nguyễn Khanh hít một hơi lạnh, run rẩy giơ một ngón tay: “Vậy, tôi có thể... tôi có thể...?”
Ngón tay đó hoàn toàn không có bất kỳ uy hiếp gì, suốt chặng đường vừa rồi, Niệm Thất cũng đã sớm nhận ra Nguyễn Khanh hoàn toàn không biết võ công gì, nội công ngoại công đều không có. Y nhướng mày, không nhúc nhích.
Ngón tay nọ của Nguyễn Khanh từ từ chạm vào vai y, dừng lại một chút, rồi lại chọc chọc.
Niệm Thất: “...”
“Trời ạ!” Nguyễn Khanh nắm chặt ngón tay vừa chạm vào “người cổ đại nghìn năm”, cô kích động: “Một nghìn năm!”
Tôi vừa chạm vào người cổ đại của một nghìn năm trước
Niệm Thất im lặng một lúc, hỏi: “Nguyễn tiểu thư vì sao lại kích động thế?”
Đôi mắt cô sáng rực, như vừa nhặt được bảo bối gì đó.
Nguyễn Khanh nói: “Anh không hiểu đâu, anh không hiểu đâu.”
Cô lấy lại bình tĩnh, nói: “Chỗ chúng tôi có một thể loại tiểu thuyết, tiểu thuyết chính là thoại bản đấy, là câu chuyện được bịa ra cho người ta đọc.”
Niệm Thất gật đầu.
Nguyễn Khanh tiếp tục nói: “Chỗ chúng tôi cũng có một loại tiểu thuyết chuyên biệt, gọi là truyện xuyên không. Chuyên kể về người hiện đại xuyên về cổ đại, hoặc những người như anh, người cổ đại xuyên ngược về hiện đại. Thể loại tiểu thuyết này, từ thời trung học tôi đã bắt đầu đọc, đã đọc hơn mười năm, không biết có đến một nghìn bộ chưa.”
Nguyễn Khanh còn không dám nói, thời cấp hai cô từng mơ ước xuyên không, còn tổng hợp đầy đủ tài liệu cần thiết để xuyên không.
Ví dụ như tỷ lệ pha chế thuốc súng, cách làm xà phòng, thủy tinh, tinh dầu tỏi, học thuộc N bài thơ cổ và văn chương nổi tiếng. Cô thậm chí còn định tự học lai tạo lúa nước, sau đó phát hiện quá khó nên bỏ cuộc. Dù sao ngoài đời thực cô còn không phân biệt được mạ non với hẹ, làm nông nghiệp thật sự có chút quá sức với cô.
“Tôi luôn mơ ước được xuyên không.” Cô nói: “Tuy bây giờ không phải tôi xuyên đi, mà là anh xuyên đến, nhưng chuyện này cũng là duyên phận nhỉ. Tại sao anh không rơi vào xe người khác, mà cứ khăng khăng rơi vào xe của tôi?”
Nói câu này, đôi mắt cô lấp lánh, không giấu nổi sự phấn khích.
Niệm Thất hơi hiểu ra: “Đây là lý do cô sẵn lòng giúp đỡ ta?”
Đến lúc này, trọng tâm câu chuyện mới thật sự quay lại đúng hướng.
Một số việc quan trọng cần phải nói rõ.
“Có thể hiểu như vậy.” Nguyễn Khanh hắng giọng: “Có một số tình huống anh cần phải nghe tôi nói kỹ.”
Niệm Thất gật đầu.
“Đầu tiên, tình huống của anh thuộc về... ừm, thuộc về cái gì, tôi thật sự cũng không biết.” Nguyễn Khanh nói: “Mấy chuyện xuyên không kia đều là câu chuyện bịa đặt, giống như vở kịch vậy. Nhưng bây giờ anh đang sống ngay trước mặt tôi, đề nghị đầu tiên của tôi là đừng để lộ thân phận của anh, đừng để người khác biết anh là người cổ đại từ một nghìn năm trước.”
Vẻ mặt Niệm Thất trở nên nghiêm túc.
“Bởi vì chuyện này quá... quá hiếm gặp.” Nguyễn Khanh nói: “Nếu anh bị lộ, tôi không biết chính phủ sẽ đối xử với anh thế nào. Chắc chắn sẽ đưa anh đi nghiên cứu. Như vậy rất có thể anh sẽ mất đi tự do cá nhân. Tình huống xấu nhất là họ có thể giải phẫu anh, nếu là như vậy thì anh thậm chí có thể mất mạng.”
Cô cố gắng nghiêm túc: “Không phải tôi hù dọa suông đâu, anh cứ đổi vị trí suy nghĩ xem, nếu tôi xuyên không về thời đại của anh, rồi bị phát hiện, người bên đó sẽ đối xử với tôi thế nào?”
Niệm Thất không cần suy nghĩ cũng có thể trả lời được vấn đề này: “Tám chín phần mười, coi là “yêu nhân” thiêu sống.”
Khả năng cao còn bị đập nát xương, mời cao tăng, đạo sĩ làm pháp trấn yểm để phòng hồn phách yêu nhân phản phệ.
Dù sao, người được xem là khác biệt với thời đại thì sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.