“Đúng rồi, hai người có muốn ăn thử chút không? Mùi vị hơi nồng, độ ngon không cao, ăn vào bụng sẽ cảm thấy nó cứ nhảy nhót bên trong, giống như kẹo nổ, rất mới lạ và kích thích.”
“Chỉ có điên mới muốn ăn.”
Tống Bân tái mặt, lắc đầu quầy quậy.
Tịnh Thù có hơi động lòng. Người đã sống mười năm trong thời kỳ tận thế, vì sinh tồn mà cả Hủ Thi Trùng còn từng ăn, còn có gì khổ chưa từng trải qua?
Nhưng nhìn vào đống dịch nhầy màu mực đen bẩn thỉu kia, cùng với mùi tanh hôi xộc vào mũi, Tịnh Thù lại từ bỏ ý định:
“Để sau này làm sashimi rồi ăn thử cũng được. Đúng rồi, loại xoắn khuẩn này ăn gì?”
Giống như nuôi gà, nuôi vịt, dù là nuôi sâu cũng phải cho chúng ăn thức ăn chứ? Vậy năng lượng tiêu hao giữa chừng thì sao?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play