Sau khi xem qua mẻ bánh, Tịnh Thù lắc đầu:
“Bánh này làm to và dày quá, ăn như ăn đất vậy. Phải làm nhỏ cỡ bàn tay, mỏng hơn một chút thì sẽ giòn hơn, dễ ăn hơn, giống như bánh đa nướng ấy.”
“Nhớ là mép bánh phải được bóp xuống để có thể xếp chồng lên nhau, dễ mang theo hơn.”
“Vâng.”
Bà Vương kính phục vô cùng, không ngờ trong thời tận thế mà vẫn có người ăn ngon, uống sướng, lại còn biết nhiều cách sinh tồn đến thế.
Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi đến nơi tuyệt vọng này, Tịnh Thù đã thiết lập được uy tín.
Bà cảm thấy đi theo Tịnh Thù là đúng, sẽ có cơ hội sống sót.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT