Vương Phương đi tới, thấy Tịnh Thù, mặt lộ vẻ khó khăn.
“Tịnh Thù đến rồi à, cháu đã ăn cơm chưa?”
“Chưa ạ.”
Tịnh Thù đáp.
Vương Phương ho khan hai tiếng, bà ta chỉ muốn hỏi vài câu cho có lệ, nhưng Tịnh Thù lại thẳng thắn như vậy.
“Tịnh Thù, mợ không vòng vo nữa, mợ chỉ muốn hỏi cháu là nhà máy này khi nào đóng cửa?”
“Giờ Hồng Tuyến Trùng không chỉ ít đi mà còn có một nửa là chết và thối, mọi người làm theo chỉ dẫn của cháu là bỏ hết những con đó… nhưng chi phí lớn quá, một ngày cũng không thu được bao nhiêu Hồng Tuyến Trùng.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT