“Anh Tịnh, anh Tịnh! Nếu anh cảm thấy không đủ, tôi có thể kiếm thêm thức ăn, anh nhất định phải giúp tôi vào trang trại chăn nuôi, anh nói gì tôi cũng đều đồng ý.”
Cha Tịnh lắc đầu.
“Xin lỗi, tôi bất lực.”
Giống như lúc trước anh đã đối xử với tôi vậy.
Vương Trung nghiến răng.
“Anh Tịnh, anh thật sự không nể tình chút nào sao?”
“Kể từ khi tôi rời bỏ công ty, tôi và mọi người đã không còn quan hệ gì nữa rồi, không còn tình cảm.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT