“Á á á á á nam thần của tôi đẹp trai quá đi mất!!!!”
“Kỳ Duyên đẹp trai thật sự, cầu được ngủ cùng một đêm!”
“Tôi cũng vậy hu hu hu, tôi còn không dám cầu ngủ cùng, cho tôi nắm tay một cái thôi cũng được á á á á!”
Hai cô gái bên cạnh nhìn tấm ảnh trên điện thoại, giọng điệu đầy phấn khích.
Ngôn Án nghe không sót một chữ. Cô chớp chớp mắt, ưỡn thẳng lưng, trong lòng đắc ý ra mặt.
Thấy chưa, bà đây ngủ với anh ta rồi nhé! Tay cũng nắm rồi luôn!
Quả nhiên, việc mê trai đẹp, dù là ở thế giới tu tiên hay thế giới hiện đại, đều là một chân lý không bao giờ thay đổi!
May mà cô ra tay nhanh, chiếm được người ta từ ba năm trước, khi Kỳ Duyên mới chân ướt chân ráo vào giới giải trí, chưa có tên tuổi gì. Chứ nếu đổi lại là bây giờ, e là khó.
“Phải đó, hoặc là cho mình gặp người thật ngoài đời cũng được. Nhưng mà anh ấy chẳng bao giờ tham gia gameshow hay sự kiện nào cả, chúng ta chỉ có thể thấy anh ấy ở rạp chiếu phim thôi, mà dạo này phim anh ấy cũng đóng ít đi rồi.”
“Hu hu hu, bà đừng nói nữa, tôi mấy tháng rồi không được gặp Duyên Duyên của tôi! Đúng là vừa có nhan sắc vừa có thực lực nên chảnh mà. Người khác chỉ cần một thời gian không xuất hiện là đã sợ bị quên lãng. Còn chúng ta thì ngược lại, chỉ sợ Duyên Duyên quên mất đám fan đang gào khóc chờ đợi này thôi.”
“Nhưng mà dạo này không phải có cái gameshow, gọi là ‘Hương Vị Nhân Gian’ gì đó, nghe nói Kỳ Duyên cũng tham gia đó!”
“Toàn tin vịt của mấy trang marketing câu view thôi, bà không biết à? Chương trình đó do công ty quản lý của Kỳ Duyên sản xuất, họ lấy tên anh ấy ra làm mồi nhử để gây chú ý thôi!”
“Haizz, cũng phải.”
Nghe đến đây, trái tim đang treo lơ lửng của Ngôn Án cuối cùng cũng từ từ hạ xuống.
“Hương Vị Nhân Gian” chính là chương trình mà cô sắp đi thử vai. Nếu ông chồng cũ đẹp trai này cũng tham gia, cô phải cân nhắc kỹ lại mới được.
Ngôn Án sợ anh sẽ tranh giành con với mình. Dù là trong mấy truyện ngôn tình cô từng đọc hay mấy bộ phim cô xem ở thế giới này, chuyện bố mẹ tranh giành con cái xảy ra như cơm bữa.
Tuy Kỳ Duyên không biết cô có thai, nhưng nếu tiếp xúc nhiều, thân phận của mẹ con cô rất có thể sẽ bị lộ. Anh là một mối nguy tiềm tàng có thể cướp con mình, nên tốt nhất là tránh càng xa càng tốt.
“Dù sao đi nữa, Kỳ Duyên đẹp trai thật sự! Đẹp nhất thế gian này không cần bàn cãi nhỉ!”
“Đương nhiên không cần bàn cãi, bà xem mấy cái bảng xếp hạng trên diễn đàn chưa? Bài nào cũng xếp Kỳ Duyên ở vị trí số một, mà còn bỏ xa người thứ hai một khoảng lớn nữa!”
Nghe đến đây, Ngôn Án chẳng có phản ứng gì nhiều. Bởi vì cô cũng nghĩ vậy. Ba năm trước, khi vừa xuyên không đến đây, lý do cô nhanh chóng cưới chớp nhoáng rồi “cấn bầu” với Kỳ Duyên cũng vì anh hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của cô về bố của con mình – phải đẹp trai.
Thế nhưng, hai đứa nhỏ đang ngoan ngoãn trong túi cô thì không ngồi yên được nữa.
Đẹp trai nhất thế gian?
Mẹ từng nói bố của chúng là người đẹp trai nhất mà.
Ngôn Mông Mông không nhịn được, lén lút ngọ nguậy trong túi, ló cái đầu vàng óng ra, còn có ý định bay đến trước màn hình điện thoại của cô gái kia để xem mặt bố. Vì quá kích động, cả quả chanh cứ run lên bần bật.
Ở túi bên phải, cậu nhóc Ngôn Khốc Khốc cũng chậm rãi trở mình, tính hóng hớt theo anh. Cậu cũng muốn biết bố trông như thế nào.
Con vừa động, Ngôn Án lập tức nhận ra. Cô vội vàng đè hai đứa nhỏ đang ngọ nguậy xuống, ấn cả quả chanh và quả khổ qua vào lại trong túi, rồi căng thẳng nhìn quanh.
Không ai phát hiện điều gì bất thường.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhân lúc tàu đến trạm, vội vàng thu dọn đồ đạc rồi xuống tàu.
Tìm một góc vắng người, Ngôn Án quay mặt vào tường, cúi đầu nhỏ giọng mắng hai đứa con: “Hai đứa làm sao thế hả? Mẹ đã dặn là ra ngoài không được biến thành hình người, cũng không được động đậy rồi cơ mà? Hai đứa mà như vậy là sẽ bị phát hiện đó. Bị phát hiện rồi, Mông Mông con sẽ bị người ta thái lát, phơi khô, rồi đem đi pha trà uống! Còn Khốc Khốc con thì còn thảm hơn, con sẽ bị rửa sạch, thái miếng, rồi ném vào chảo dầu nóng xào lên, người ta còn cho thêm muối, thêm gia vị, thêm ớt cay nữa đấy!”
Quả chanh và quả khổ qua nghe vậy liền co rúm người lại.
Một lúc sau.
Giọng Ngôn Mông Mông đáng thương vang lên lí nhí: “Mẹ ơi, con xin lỗi, con với em không cố ý đâu ạ. Tụi con chỉ muốn xem bố trông như thế nào thôi.”
Ngôn Án ngớ người: “Bố?”
Ngôn Mông Mông ấm ức nói: “Dạ, mẹ nói bố là người đẹp trai nhất, lúc nãy mấy chị kia cũng đang nói về người đẹp trai nhất. Người đó… có phải là bố không ạ?”
Ngôn Án ho khẽ, cố nặn ra vẻ mặt nghiêm túc trên gương mặt vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ con, mắt hạnh chớp chớp, có chút chột dạ nhưng bọn trẻ dĩ nhiên không nhận ra: “Không phải!”
Ngôn Khốc Khốc theo bản năng hỏi lại: “Hả? Không phải ạ?”
Ngôn Án: “Dĩ nhiên không phải, mẹ lừa các con đó. Giống Cỏ Đồng Tiền sinh sản vô tính mà, các con không có bố, chỉ có mẹ thôi!”
Quả khổ qua ở túi bên phải lập tức mềm nhũn, trông vô cùng ủ rũ. Toàn thân, từ trong ra ngoài, từ tâm hồn đến thể xác đều cảm thấy “đắng”.
Quả chanh ở túi bên trái thì lăn một vòng trong túi rồi nằm im, lòng chua xót.
Những đứa trẻ khác đều có cả bố lẫn mẹ, cuối tuần còn được bố mẹ dắt đi công viên chơi.
Còn chúng thì không.
Là một cây chanh tinh, khổ qua tinh đã tu luyện ba năm trong kết giới sâu thẳm của con hẻm, Ngôn Mông Mông và Ngôn Khốc Khốc lần đầu tiên trong ba năm, cảm thấy chua và khổ đến thế.
Nó là một cây chanh tinh, khổ qua tinh không có bố huhu.
Vị chua lẫn vị đắng cùng nhau lan tỏa, Ngôn Án không nhịn được hắt xì một cái.
Cô lập tức nói: "Mông Mông à, Khốc Khốc à, là mẹ lừa các con. Mẹ xin lỗi các con, để đền bù, sau khi thử vai xong mẹ mua kẹo mút cho các con ăn được không?"
Một đứa chua một đứa đắng, mê nhất là đồ ngọt, đường trị bách bệnh.
Quả nhiên, vị chua chát đắng ngắt đang bao trùm Ngôn Án lập tức biến mất.
Ngôn Mông Mông phấn khích nói: "Mẹ ơi, con muốn vị cam ạ!"
Ngôn Khốc Khốc cũng phấn khích theo: "Mẹ ơi, con muốn vị dâu tây!"
Ngôn Án: "Được thôi."
An ủi xong hai đứa trẻ, Ngôn Án được chúng đồng ý, bỏ chúng vào trong túi, sau đó đi vào tòa nhà công ty giải trí Khang Hằng.
Quá trình thử vai
Tòa nhà cao hơn các tòa nhà xung quanh một chút, đứng ở dưới nhìn lên, luôn có cảm giác ảo giác đỉnh tòa nhà cao chót vót giữa mây.
Khang Hằng là công ty giải trí tốt nhất, có đội ngũ nhân viên giỏi nhất, nghệ sĩ nổi tiếng nhất.
Tuy nhiên, hai năm trước, Khang Hằng từng trải qua một chấn động lớn, tổng giám đốc sáng lập ban đầu bị bắt, cuối cùng bị kết án tù chung thân.
Và vị trí tổng giám đốc công ty được một người không rõ danh tính tiếp quản.
Khoảng thời gian đó, trên mạng đều dự đoán Khang Hằng sẽ suy thoái, nhưng thế lực của Khang Hằng lại mạnh hơn trước, đến bây giờ, trong giới giải trí không có công ty nào có thể cạnh tranh được với Khang Hằng.
Không chỉ vậy, Khang Hằng vốn chỉ giới hạn trong giới giải trí cũng phát triển sang các ngành công nghiệp khác, thế lực từng bước mở rộng, những quyết sách tinh chuẩn và tàn nhẫn đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Do đó, rất nhiều người đều phải nhìn ông tổng tài trung niên không rõ tung tích kia bằng con mắt khác.
Tóm lại, những người lăn lộn trong giới giải trí đều muốn chen chân vào công ty này. Dù sao thì dựa vào cây đại thụ lớn sẽ được hưởng bóng mát. Nếu được trọng dụng, tài nguyên, đại diện, hot search đều được phục vụ "một dây chuyền", chỉ cần ngồi chờ nhận tiền là được! Sướng biết bao!
Chồng cũ đẹp trai của cô cũng là nghệ sĩ của công ty này.
Nhưng công ty này quá lớn, Ngôn Án cũng không sợ chạm mặt người cũ. Cô hỏi cô gái ở quầy lễ tân, được chỉ lên tầng rồi cứ thế thẳng tiến.
Vì có Lương Bạch Vũ làm “cửa sau”, chỉ đến đi cho có lệ, chắc chắn một trăm phần trăm sẽ được chọn nên Ngôn Án chẳng hề căng thẳng. Thử vai phim ảnh thì cần diễn xuất, còn thử vai gameshow thì chỉ hỏi vài câu linh tinh.
Giám khảo số 1: “Cô Ngôn Án, tại sao cô lại muốn tham gia chương trình của chúng tôi?”
Ngôn Án trả lời thành thật: “Vì em muốn kiếm tiền ạ.”
Giám khảo: Phụt cười.
Giám khảo số 2: “Vậy cô có biết nấu ăn không?”
Ngôn Án im lặng một lúc, cúi đầu lí nhí: “Dạ không…”
Cỏ Đồng Tiền bọn cô chỉ cần uống nước phơi nắng là đủ sống, không cần nấu nướng. Hơn nữa cô không thích đồ ăn của con người, thấy mùi vị quá kỳ lạ, rất khó ăn. Cơ mà trả lời thế này có bị trừ điểm không nhỉ? Hay là trước khi quay mình nên đi học một khóa nấu ăn cấp tốc?
Giám khảo gật đầu: “Rất tốt.”
Ngôn Án: “Hả?”
Giám khảo số 3: “Cô có biết làm mấy việc nhà nông như bắt gà, bắt cá, cho heo ăn không?”
Ngôn Án: “Dạ có! Em bắt gà, bắt cá, cho heo ăn đều siêu đỉnh luôn ạ! Thật đó!”
Nói rồi, cô ưỡn thẳng lưng.
Nhớ hồi ở thế giới tu tiên, lúc mới biến thành hình người chưa được bao lâu, cô ham chơi vô cùng. Cá trong hồ cô bắt lên rồi lại thả xuống, thả xuống rồi lại bắt lên, đến nỗi cuối cùng lũ cá chán quá nằm im bất động luôn. Bắt gà cũng tương tự, còn cho heo ăn thì càng đơn giản, heo không phải cái gì cũng ăn sao?
Biểu cảm trên mặt cô vô cùng phong phú, cả khuôn mặt như đang nói: “Tin em đi, thật đấy ạ.”
Giám khảo số 3 không nhịn được cười, gật đầu hài lòng.
…
Hỏi đến cuối cùng, các giám khảo bên trong đều mỉm cười, nhìn cô với ánh mắt vô cùng hiền từ.
Ngôn Án có thể cảm nhận được sự yêu thích của mọi người, bỗng thấy mặt mũi gã bạn bồ câu của mình cũng to thật.
Họ cười bảo cô về chờ thông báo.
Ngôn Án vui vẻ vẫy tay chào, nhảy nhót rời khỏi phòng thử vai.
Cửa thang máy mở ra, cô nhanh chân bước vào đi xuống.
Cô không hề hay biết, ở phòng họp đối diện, ông chồng cũ của cô đội một chiếc mũ lưỡi trai bước ra, vừa kịp nhìn thấy bóng lưng cô.