Mà anh, cũng chỉ đứng ở phía xa, lặng lẽ nhìn cô như vậy vài lần.
Tuổi thơ đã qua, cảnh còn người mất mà thôi.
Sau cuộc gặp mặt ngày hôm đó, sư phụ thấy Chú hai Cố bị tức đến xanh mặt, trở về liền khen Cố Sanh làm rất tốt.
Bàn Đôn ở một bên nhìn mà mắt sáng long lanh, xem ra đang cố gắng học hỏi làm sao để trở nên "hư" đi.
Tề Thịnh buổi sáng vội vàng rời đi, Cố Sanh cho là anh có việc phải làm, kết quả buổi chiều anh lại chạy trở về. Lúc đó Cố Sanh còn đang ở trong chính điện của đạo quan. Anh chạy vào liền quỳ một chân xuống đất, tay trái nâng một chiếc hộp nhỏ, giơ lên trước mặt Cố Sanh.
Cố Sanh bị hành động này của anh làm cho giật mình, trong đầu lại ẩn ẩn cảm thấy thao tác này dường như có chút quen thuộc, nhưng lại chưa từng thật sự tận mắt thấy qua.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT