“Sau hai lần trải qua chiến hỏa, em đã cân nhắc, nhà chúng ta có chút của ăn của để, y thuật của anh trai cũng rất giỏi. Em tuy rằng ngoài việc đọc sách biết chữ ra cũng chẳng có tài cán gì lớn, nhưng phụ giúp anh trai kiếm sống thì không thành vấn đề.”
“Chúng ta cho dù rời khỏi Hồng Thành, tìm một thị trấn hẻo lánh hơn, xa chiến hỏa để định cư, cũng có thể sống những ngày tháng yên ổn.”
“Nhưng em đã nghĩ quá ngây thơ, trong lòng lại hiểu rõ, thời thế này chính là một thời loạn lạc. Ai ai cũng quen với cảnh phiêu bạt, quen sống trong lo lắng, sợ hãi chiến tranh. Thậm chí còn tệ hơn, sống lay lắt từng bữa, chết đói ngay trước mắt.”
“Không có nơi ở nào yên ổn như vậy, có thể cho chúng ta sống cuộc sống bình yên.”
“Trước khi gặp biến cố với Tứ Gia, en kỳ thật cũng giống anh, giống như tất cả mọi người ở Hồng Thành, không biết ngày mai mình sẽ thế nào. Mỗi ngày vừa mở mắt liền cầu nguyện đừng lại có chiến loạn, không cần xảy ra bất trắc, bình bình an an vượt qua một ngày lại một ngày.”
“May mắn đêm đã đến, lại lo lắng ngày qua ngày.”
“Cuối cùng quả nhiên vẫn xảy ra biến cố, khiến em cảm thấy sự lo lắng và cầu nguyện từng ngày của mình thật vô dụng và buồn cười.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play