Thương Châu, gần như là châu quận hẻo lánh nhất của Đại Khánh.
Ô Xuyên rộng lớn, vùng đồng bằng nối liền núi non trùng điệp, tài nguyên khoáng sản vô cùng phong phú, lại có nhiều sông ngòi thuận lợi cho việc vận chuyển, từ lâu đã là khu vực khai thác bạc quan trọng bậc nhất của Đại Khánh triều. Thế nên tuy Ô Xuyên ở nơi xa xôi, nhưng lại không quá hoang vắng, tuy không thể sánh bằng trung nguyên Kinh sư, song một đội nhân mã từ bên ngoài trà trộn vào đây cũng chẳng gây chú ý chút nào.
Tô Từ cùng đoàn người men theo đường lớn, ngày đêm không nghỉ, suốt ba ngày trời mới tới được Thương Châu.
Khi xuống ngựa, nàng nhăn mặt nhíu mày, đau đến nhe răng trợn mắt, da thịt hai bên đùi gần như sắp trầy toạc cả ra, tê rần từng hồi. Mới khẽ đứng xuống đất thôi, phần thân dưới đã như có ngàn vạn con kiến bò rần rần, cảm giác ấy thật chẳng muốn nhắc đến. So ra thì cổ vai lưng mỏi nhừ quả thật chẳng là gì.
Nàng nhìn Dương Diên Tông phía trước vừa nhảy xuống ngựa đã sải bước như bay, quả nhiên đại cao thủ không phải ai cũng làm được.
Trong lòng còn chưa hết lẩm bẩm, Dương Diên Trinh bên cạnh đã hơi chậm lại, đưa tay kéo nàng: “Chúng ta mau đi thôi!”
Tô Từ vội vã đuổi theo, lảo đảo chạy nhảy loạn lên, không theo kịp là rớt đội mất.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT