Vì đây là chương trình quay trước rồi mới phát sóng, nên hiện trường chỉ có một chiếc camera mini quay xung quanh mọi người. Ai cũng biết điều này, nên khi nói chuyện có phần thoải mái hơn, ít kiêng dè hơn, dù sao sau này editor cũng sẽ cắt bỏ.
Sau màn tự hù dọa mình đầy hữu kinh vô hiểm, mọi người từ tầng một Tây lâu đi qua hành lang dài ngoằng để đến Đông lâu. Đại sảnh tầng một Đông lâu, ngoài bụi bặm ra thì chỉ có một bộ bàn ghế cũ kỹ, rất trống trải. Mọi người đi loanh quanh tầng một rồi lên tầng hai. Lần này, cầu thang gỗ không bị mất hút giữa chừng nữa mà dẫn thẳng lên lầu. Tầng hai có bốn phòng, từng cái từng cái được mở ra. Nhìn qua thì thấy đó là những phòng ngủ, khuê phòng. Ngoài tiếng gió rít hú hồn ra thì chẳng có gì cả. Tầng ba là thư phòng, tầng bốn cũng là một vài phòng ngủ, gác mái thì chứa một ít đồ lặt vặt, chẳng khác gì cách bố trí của một căn biệt thự kiểu Tây thông thường.
Giản Hỉ nói: "Xem ra phòng bếp ban đầu được đặt ở Tây lâu đã sập mất một nửa."
"Mặc kệ nó sập hay không sập, dù sao tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc dùng phòng bếp ở đây. Một trăm năm rồi không được dọn dẹp, ai biết có dùng để xảy ra chuyện gì kỳ quái không. Hơn nữa, dọn dẹp phòng bếp cũng tốn thời gian dài chết người, phiền phức muốn chết. Cho dù dọn dẹp xong, tôi cũng sẽ không dùng nồi đất để nấu ăn, mà cũng chẳng có đồ ăn nữa chứ." Vương Thiên Thạc một tay che miệng mũi, một tay quạt gió qua lại trước miệng mũi, vừa lẩm bẩm vừa nói.
"Cái chuyện kỳ quái anh nói là chuyện gì, là cái kiểu 'cho bay màu' một ai đó rồi cảm thấy 'sung sướng' sao?" Tống Tử Hào trợn trắng mắt vô tình trào phúng. Hắn ta giờ ngày càng chướng mắt Vương Thiên Thạc. Cái tên này, đừng nhìn là một tiểu võng hồng tuyến mười tám, đồng thời lại là một đại thiếu gia mười ngón không dính dương xuân thủy đó nha, thật là làm ra vẻ muốn chết.
Tống Tử Hào nhìn tới nhìn lui, mấy người này, hắn ta chẳng thể để mắt tới ai. Ma Thiêm Đô chỉ là một tên liếm chó, động một tí là lại gần Giản Hỉ cọ nhiệt độ. Còn Úc Hành thì khỏi nói, không biết thần kinh nào bị chập mạch, một ông chủ lớn, tổng tài đại lão mà lại dính chặt lấy cái tên hải vương chay mặn không kị Giản Hỉ. Nhìn từ xa không rõ ràng còn tưởng hai người này mặc chung một cái quần ấy chứ. Chẳng biết mấy lời đồn trên mạng nói hai người này không hợp làm sao mà truyền ra được.
Bên nhóm nữ sinh cũng phiền muốn chết. Ngô Mỹ Linh líu lo như miệng quạ đen không ngừng nói chuyện, mà toàn kể mấy chuyện ma, như thể sợ mọi người ở trong căn nhà cũ này còn chưa đủ sợ vậy. Cô ấy vừa nói, hắn ta liền theo quán tính đau đầu, sợ cái miệng quạ đen của cô ấy tốt không linh, hư thì linh.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play