Những chiếc đèn trong nhà ở Thổ Gia Bá không sáng lắm, chỉ lờ mờ ánh vàng ấm áp, chắc là bóng đèn có số độ không cao. Nhà thôn trưởng đã được coi là phú hộ trong thôn, nhưng cửa sổ gần giường sưởi lại chỉ có thể lắp kính thủy tinh, có chỗ còn dán thẳng một lớp báo cũ để che. Nếu Giản Hỉ không chắc chắn bây giờ là thời đại mới, cậu đã nghĩ mình trở về những năm 60 rồi.
Giản Hỉ thấy thôn trưởng và bầu gánh không có động tĩnh gì với mấy lời của mình, cậu liền buông một chân xuống khỏi giường đất, đung đưa qua lại ở mép giường, thờ ơ nói: "Tượng thần này vẫn đang chảy huyết lệ đấy, lần này là máu của Vương Anh và Lưu Chí. Chờ máu họ chảy hết, tiếp theo sẽ chảy máu của ai thì khó nói lắm nhé."
Thôn trưởng và bầu gánh cùng lúc cứng đờ mặt nhìn tượng thần một cái. Quả nhiên, máu chảy ra từ hai mắt tượng thần càng lúc càng nhiều, chả mấy chốc đã loang lổ một vũng máu dưới đất, như thể dòng máu đó muốn bao phủ cả căn nhà mới chịu thôi.
Tôn Hà nắm cánh tay thôn trưởng, sốt ruột nói: "Thôn trưởng a cha, ông nói nhanh lên rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy!"
Tôn Hà gọi là a cha trong tiếng địa phương của Thổ Gia Bá, nghĩa là "bác trai". Vì nhà anh ta không có người thân sớm, Tôn Hà cơ bản là lớn lên nhờ cơm của cả trăm nhà trong thôn. Thấy tượng thần chảy ra càng ngày càng nhiều máu tươi, đặc biệt là vừa nghe ý trong lời nói của tiểu thiếu gia, anh ta liền sợ đến biến sắc mặt.
Thôn trưởng chỉ thở dài một hơi thật mạnh, rồi rít một hơi thuốc lá sợi.
Đúng lúc này, một bóng người từ ngoài cửa sổ phía trước phòng chậm rãi đi qua, bước đi còn hơi khập khiễng. Giản Hỉ bực bội, giờ đã là hai ba giờ sau nửa đêm rồi, sao lại có người chạy lăng quăng ngoài nhà thôn trưởng thế này.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT