Tô Thiên Tập giận dữ trừng mắt nhìn Tô Trầm Ngư, môi mím chặt, nắm đấm siết lại, chuẩn bị sẵn sàng nếu Tô Trầm Ngư thật sự phát điên, cậu sẽ lao vào khống chế cô!
“…” Tiếc nuối lắc đầu, Tô Trầm Ngư khẽ thu lại nụ cười, tránh để quá “OOC” ảnh hưởng đến màn kịch tiếp theo.
Tô Thiên Tập cho rằng Tô Trầm Ngư đang chế giễu việc mình vừa sợ hãi la hét, cậu thiếu niên mười ba tuổi này lập tức thẹn quá hóa giận: “Chồng sắp cưới của cô chạy theo người khác rồi mà cô còn cười được à! Cô là heo sao!”
Dứt lời, cậu thấy Tô Trầm Ngư đối diện ngẩn ra một chút, khuôn mặt trắng nõn vừa cười đến rợn tóc gáy dần phủ lên một tầng u buồn, trông thật lạ, lạ đến mức khiến người ta hụt hẫng.
“Chẳng lẽ tôi cứ phải khóc mãi sao,” Cậu nghe cô khẽ nói, “Như vậy cũng tốt, hủy hôn rồi, anh Vị Hi có thể ở bên chị Thiên Ngữ, ba mẹ họ cũng sẽ vui vẻ.”
Tô Thiên Tập ho khan một tiếng, không hiểu sao không nỡ lớn tiếng với cô nữa, bứt rứt nói: “Vậy sao cô lại làm trò trước mặt bao nhiêu người như thế? Nếu cô muốn hủy hôn để tác thành cho anh Vị Hi và chị, thì hoàn toàn có thể đợi họ về rồi nói. Giờ thì hay rồi, ba mẹ tức chết mất, cô xong đời rồi.”
“Nói sao cơ?” Tô Trầm Ngư nghiêng đầu.
Tô Thiên Tập hừ một tiếng: “Cô không phải muốn vào Đại học Q sao, chắc chắn là toi rồi, chỉ có thể đi Đại học C thôi.”
Để có thể trụ vững trong giới giải trí, Tô Trầm Ngư muốn đến Học viện Điện ảnh để học hỏi thêm, mà Đại học Q là một trong ba học viện điện ảnh hàng đầu. Vì đã quá thời gian đăng ký, lúc này muốn vào được cần tốn không ít tiền bạc và quan hệ.
Còn về Đại học C, đó chỉ là một học viện nghệ thuật bình thường, hoàn toàn không có danh tiếng gì.
Tô Trầm Ngư những năm qua không được học hành tử tế. Khi nhà họ Tô tìm thấy, cô đang làm phục vụ ở một quán ăn.
Nhà họ Tô sao có thể chấp nhận việc con gái mình còn chưa học xong? Thế là họ mời vài gia sư đến dạy kèm cho cô, nhưng dưới áp lực đó, làm sao cô có thể tiếp thu nhanh được, điểm thi rất thấp. Nhà họ Tô sợ mất mặt, dứt khoát không cho cô tham gia kỳ thi đại học, định mua cho cô một tấm bằng.
Lúc đó, Tô Trầm Ngư thật sự không có chính kiến, cẩn thận từng li từng tí sợ mình làm sai bị ghét bỏ, họ nói gì cô liền làm nấy.
Nhưng trong lòng cô cũng có vài ý định riêng, thế là đề xuất muốn vào giới giải trí và học ở Đại học Q. Vốn dĩ bố mẹ Tô không đồng ý, nhưng Tô Thiên Ngữ ở bên cạnh đã dịu dàng nói đỡ: “Trầm Ngư đã chịu nhiều khổ cực như vậy, em ấy đã có yêu cầu, mình nên đáp ứng…”
Lúc này bố mẹ Tô mới đồng ý.
Vì thế, Tô Trầm Ngư rất cảm kích Tô Thiên Ngữ, từng thật sự xem cô ta như chị gái ruột.
“Đại học C cũng tốt mà.” Tô Trầm Ngư lục lọi trong ký ức, tìm được thông tin về Đại học C. Học viện nghệ thuật bình thường này tuy không nổi tiếng về chuyên ngành, nhưng nhà ăn lại nổi tiếng là ngon.
Tô Thiên Tập vẻ mặt như gặp ma: “Không phải cô nói mình không biết diễn xuất, nhất định phải vào chuyên ngành biểu diễn của Đại học Q để học, như vậy mới có cơ hội đóng phim cùng anh Vị Hi sao?”
“Tôi đã hủy hôn với anh Vị Hi rồi, còn tìm anh ấy làm gì nữa, như vậy chị Thiên Ngữ sẽ không thoải mái.” Cô thở dài nói, “Ý định ban đầu của tôi là muốn mọi người biết lý do tôi hủy hôn, là để không khiến anh Vị Hi và chị Thiên Ngữ bỏ lỡ nhau. Không ngờ lại thành ý tốt làm chuyện xấu, khiến mọi chuyện thành ra thế này. Ba mẹ tức giận là đúng rồi. Chị Thiên Ngữ không sao chứ?”
Tô Thiên Tập há hốc mồm, cứng họng không nói nên lời.
Cô ta vậy mà còn đang nghĩ cho chị ấy?
“Cô… không giận sao?” Cậu không kìm được gãi gãi eo, rõ ràng chỗ đó không hề ngứa.
Tô Trầm Ngư rũ hàng mi dài xuống, một lát sau nói: “Cậu không phải lên gọi tôi xuống nhà sao, đi thôi.”
Tô Thiên Tập sửng sốt, cậu còn chưa nói mục đích mình lên đây, sao Tô Trầm Ngư biết cậu lên gọi cô xuống?
Nhưng đoán cũng có thể đoán ra.
Tô Thiên Tập không rối rắm vấn đề này, nhìn bóng lưng Tô Trầm Ngư đi phía trước, bỗng nhiên hiểu ra, cô không phải không giận, mà là không dám giận.
Từ khi về nhà, cô vẫn luôn tìm cách lấy lòng họ, hy vọng hòa nhập được. Nhưng tuy cô là chị ruột của cậu, cậu trước đây chưa từng gặp cô, chỉ có chút quan hệ máu mủ chứ không có tình cảm gì. Muốn thật sự xem cô như người nhà, thực sự quá khó khăn.
Có phải ba mẹ cũng nghĩ như vậy, nên mới càng thiên vị chị gái không? Chị gái tuy không cùng huyết thống, nhưng tình cảm giữa họ sớm đã vượt qua cả máu mủ.
Nghĩ như vậy, bóng lưng gầy gò của Tô Trầm Ngư khiến Tô Thiên Tập cảm thấy cô như một chiếc thuyền nhỏ giữa bão táp, không ai giúp đỡ…
“Dù sao cô cũng là chị tôi, lát nữa cô đừng nói gì cả, để tôi nói.” Tô Thiên Tập dưới sự thúc đẩy của những cảm xúc phức tạp, đuổi theo Tô Trầm Ngư.
Tô Trầm Ngư liếc nhìn cậu một cái.
Tô Thiên Tập là con trai út, ở nhà được cưng chiều hết mực, gần như muốn gì được nấy. Cậu nhảy xuống lầu như một con khỉ. Khi Tô Trầm Ngư xách vạt váy đến nơi, Tô Thiên Tập đã thuật lại lời Tô Trầm Ngư vừa nói theo cách hiểu của mình.
Cậu vừa nói xong, Tô Trầm Ngư nhẹ giọng nói: “Ba, mẹ, chú Cố, dì Cố, vừa hay anh Vị Hi và chị Thiên Ngữ đều đã về, từ giờ phút này, hôn ước của con với anh ấy không còn hiệu lực nữa. Là con trước đây không hiểu chuyện, cho rằng chị Thiên Ngữ nói không thích anh Vị Hi thì thật sự là không thích… May mà bây giờ vẫn còn kịp.”
Nói rồi, cô chuyển ánh mắt về phía Tô Thiên Ngữ và Cố Vị Hi, vành mắt dần dần đỏ hoe nhưng vẫn cố gắng kiềm chế: “Chị Thiên Ngữ, hôm nay anh Vị Hi đến tìm chị, em thật sự không giận. Chị tuyệt đối đừng cảm thấy có lỗi với em, chị và anh Vị Hi đứng cùng nhau mới là xứng đôi nhất.”
“…”
Biểu cảm của Tô Thiên Ngữ không thay đổi, nhưng ánh mắt lại có biến hóa.
Cũng không phải thật sự là "bạch liên hoa" ngây thơ.
Tô Trầm Ngư không cho Tô Thiên Ngữ cơ hội nói chuyện. Khuôn mặt với biểu cảm tương tự mà nàng đã thấy quá nhiều ở Thiên Khải quốc, dễ dàng làm nàng bị thoát vai – so với các phi tần thâm hiểm trong hậu cung, chút kỹ năng diễn xuất này của Tô Thiên Ngữ, không đủ để lọt vào mắt nàng.
Tô Trầm Ngư sợ hãi nhìn về phía mẹ Tô: “Mẹ, con nghĩ thông rồi, con không đi Đại học Q nữa, con đi Đại học C. Thời gian con về đây, đã làm phiền mọi người nhiều như vậy, thật sự ngại quá…”
Cô nói như vậy, ngược lại làm sắc mặt của bố mẹ Tô cứng đờ, càng không có cớ để “dạy dỗ”. Lại nghĩ đến cô là con gái ruột của họ, sắc mặt hai người dần dần dịu lại.
“Đại học C không phải hai ngày nữa khai giảng sao, ngày mai con sẽ đến đó nhập học.”
Với hiệu suất của nhà họ Tô, cô ngày mai đến Đại học C nhập học thì hôm nay đã có thể lo xong xuôi suất học cho cô rồi.
Nếu Tô Trầm Ngư thật sự muốn đi Đại học Q, chỉ cần đổi cách khác, nhà họ Tô vẫn có thể đồng ý. Nhưng mà ai bảo cô lại thích nhà ăn nổi tiếng của Đại học C cơ chứ.
Cả đời cô thích nhất ba thứ:
Tiền. Trai đẹp. Đồ ăn ngon.
Cô còn chưa tính toán xé rách mặt với nhà họ Tô lúc này, những thứ cô đáng được nhận, cô còn chưa lấy đâu.
Cứ từ từ, không vội.
Cô đi học rồi, sẽ không làm phiền Thiên Ngữ và Vị Hi…
Mẹ Tô nghĩ vậy liền gật đầu: “Nếu con muốn đi Đại học C, thì tùy con.”
Mẹ Cố bỗng nhiên lên tiếng: “Vị Hi, con và Trầm Ngư đã hủy hôn, vậy nó chính là em gái con. Mẹ nhớ con có một căn chung cư bỏ không gần Đại học C, con cứ xem như tặng em gái làm quà vào đại học đi. Như vậy, nếu Trầm Ngư ở trường không quen, cũng có thể đến đó ở.”
Khóe miệng Tô Trầm Ngư khẽ nhếch lên.
Cô đoán được với phong cách của nhà họ Cố, nhà họ Cố có địa vị cao hơn nhà họ Tô một chút – cô chủ động từ hôn, không khóc không quậy, ngay cả lời nói trên lễ đài cũng có Tô Thiên Tập giải thích, thì nhà họ Cố kiểu gì cũng sẽ có bồi thường.
Bà Trương Giai Chân này thật hiểu lòng bổn cung.
Giá mà bà ấy có thể đưa luôn sợi dây chuyền đá quý trên cổ cho mình thì tốt biết mấy.
“…” Chú ý đến ánh mắt của Tô Trầm Ngư, mẹ Cố không biết vì sao, cứ cảm thấy gáy mình lành lạnh.
Cố Vị Hi không hổ là nam chính si tình, ánh mắt anh ta chỉ lướt qua Tô Trầm Ngư một cái khi cô xuống lầu, còn lại thời gian gần như đều dán vào người Tô Thiên Ngữ, lông mày nhíu chặt vì lo lắng cho cơn sốt của cô ta.
Nghe mẹ mình nói, hắn không chút do dự gật đầu, nói với Tô Trầm Ngư: “Anh sẽ bảo trợ lý đưa chìa khóa cho em trước, sau này sẽ sang tên.”
Với anh ta mà nói, chỉ cần Tô Trầm Ngư không còn làm phiền anh ta và Thiên Ngữ, một căn chung cư mà thôi, xem như bồi thường cho tổn thương hắn gây ra cho cô hôm nay.
Còn về chuyện trên mạng, dù sao anh ta cũng sẽ công khai với Thiên Ngữ, những ảnh hưởng không tốt hôm nay, sau khi làm rõ là có thể giải quyết.
Nói đến đây, anh ta nên cảm ơn Tô Trầm Ngư. Cô đột nhiên “nghĩ thông suốt”, giải trừ hôn ước giữa họ, anh ta không cần phải đính hôn với người phụ nữ mình không thích nữa, có thể danh chính ngôn thuận ở bên Thiên Ngữ trong sự chúc phúc của người lớn.
“Thiên Ngữ vẫn chưa hạ sốt, anh đưa cô ấy lên lầu nghỉ ngơi trước.” Cố Vị Hi trực tiếp hành động trước mặt mọi người, ngang nhiên bế bổng Tô Thiên Ngữ lên. Cô ta hé miệng định nói gì đó, nhưng dưới ánh mắt của anh ta lại lặng lẽ khép đôi môi tái nhợt, e ấp nép vào lòng anta.
Ánh mắt cô ta lướt qua Tô Trầm Ngư.
Và ngạc nhiên thấy Tô Trầm Ngư đang cười với mình.
Nụ cười đó…
Tô Thiên Ngữ cau mày, đáy mắt lướt qua vẻ lạnh lẽo. Nữ phụ bia đỡ đạn Tô Trầm Ngư này, hình như có chút không ổn.
“Vị Hi, em thấy Trầm Ngư…”
“Giữa chúng ta, không cần nhắc đến cô ấy nữa.” Cố Vị Hi bá đạo chặn lời cô ta, “Một căn chung cư, đủ để bồi thường cho cô ấy rồi.”
Sau khi nhận được chìa khóa chung cư, Tô Trầm Ngư lười ở lại hít thở chung bầu không khí với đám người này. Cô rời khỏi trang viên, bảo tài xế nhà họ Tô chở mình về nhà cũ để thu dọn hành lý đến chung cư mới.
Tiện thể, cô lấy hết tất cả thẻ ngân hàng. Cộng với tiền cát-xê từ mấy quảng cáo cô đã chụp, ba cái thẻ ngân hàng gộp lại có hơn bốn trăm nghìn tệ. Đúng vậy, nhà họ Tô cũng chẳng cho cô bao nhiêu tiền.
“…”
So sánh như vậy, bà Trương Giai Chân đúng là quá hào phóng.
Tô Trầm Ngư quyết định, lần sau nhất định phải "moi" được sợi dây chuyền đá quý trên cổ bà ấy.
Ngoài thẻ ngân hàng, còn có hai bộ trang sức hàng hiệu. Một bộ là lúc mẹ Tô mua quà cho Tô Thiên Ngữ, tiện tay lấy một bộ màu trầm tối cho cô. Bộ còn lại là do Tô Thiên Ngữ tặng. Tô Trầm Ngư cầm hết, định bán đi đổi thành tiền mặt.
Mấy chiếc túi hàng hiệu thì có thể giữ lại dùng, nghĩ kỹ lại, chúng vẫn là do Cố Vị Hi tặng.
“…”
Đúng là đồ keo kiệt.
Căn chung cư Cố Vị Hi tặng, hắn cũng chưa ở qua. May mắn là bên trong nội thất đầy đủ, chỉ cần thuê người dọn dẹp là được.
Tô Trầm Ngư trực tiếp sai tài xế nhà họ Tô, bảo anh ta xử lý.
Chờ nhân viên vệ sinh dọn dẹp xong, Tô Trầm Ngư lại bảo tài xế chở mình đi trung tâm thương mại gần đó.
Cô ném hộp trang sức cho tài xế, bảo anh ta đi bán đi.
Nhìn theo bóng tài xế xách hộp trang sức vào trung tâm thương mại, Tô Trầm Ngư thở dài, vẫn là nhớ những ngày có đông đảo thái giám cung nữ hầu hạ.
Lăn lộn một hồi như vậy, cơ thể cô đã rất mệt mỏi, nhưng cô vẫn chưa thể nghỉ ngơi.
Tuy hệ thống cấy vào ký ức rất sâu sắc, cứ như cô đã trải qua một lần, nhưng Tô Trầm Ngư vẫn còn khá xa lạ với thế giới hiện đại này, cần thời gian để thích ứng dần.
Huống chi, cô đến trung tâm thương mại, còn có một mục đích khác.
Sau khi dạo một vòng trung tâm thương mại để nắm bắt cách bố trí ở đây, Tô Trầm Ngư đi đến khu vực các phòng KTV mini. Lúc này, trong một căn phòng nhỏ, có một chàng trai trẻ đang say sưa hát với micro.
Tô Trầm Ngư kéo cửa phòng nhỏ ra, lập tức, tiếng hát như ma khóc sói tru của chàng trai tuôn ra.
“Đã chết vẫn phải yêu – khụ khụ khụ…” Giọng chàng trai đột ngột im bặt, anh ta trợn mắt nhìn Tô Trầm Ngư mở cửa, vẻ mặt vì lên cao không được mà nghẹn đỏ.
Ánh mắt dừng lại trên mặt cô gái vài giây, sự kinh ngạc trong mắt chàng trai vụt qua. Anh ta đứng bật dậy khỏi ghế, lúng túng: “À… có chuyện gì sao?”
Tô Trầm Ngư cong mắt cười với đối phương, ngọt ngào nói: “Tôi muốn nhờ anh giúp một chút, hát một bài.”
Chàng trai: “Bài gì?”
Tô Trầm Ngư: “Bài hát có tiếng thét.”
Chàng trai vẻ mặt mờ mịt: “… Hả?”
…
【Chúc mừng thu hoạch được 1 điểm giá trị tiếng thét từ Trần Minh Vĩ.】
【Chúc mừng thu hoạch được 1 điểm giá trị tiếng thét từ Trần Minh Vĩ.】
【Chúc mừng thu hoạch được 1 điểm giá trị tiếng thét từ Trần Minh Vĩ.】
Mười phút sau, bạn học Trần Minh Vĩ khản cả giọng nhận lấy cốc trà sữa Tô Trầm Ngư đưa, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh. Tại sao mình lại đồng ý hát bài hát có tiếng thét cho cô gái này chứ?!