"Tiểu Tuệ, chuyện mấy năm trước bây giờ chúng ta đừng nói nữa. Mặc kệ chuyện kia có giống như Khổng Tuyết Nhi nói hay không, anh hiện tại cũng không ngại, em rất tốt, đối với anh, đối với bọn nhỏ, đối với những người khác trong nhà chúng ta đều làm hết nghĩa vụ, em không cần cảm thấy có lỗi. Chúng ta hãy nhìn về phía trước, như vậy thì cuộc sống sau này của chúng ta sẽ càng tốt hơn." Mễ Húc Kiệt nhìn thẳng vào ánh mắt Tiêu Tuệ, nghiêm túc nói.
"Thình thịch!" Trái tim Tiêu Tuệ bởi vì lời nói của Mễ Húc Kiệt mà không thể khống chế được đập thình thịch, ngón tay Tiêu Tuệ khẽ đưa lên, nắm chặt lấy tay Mễ Húc Kiệt, trong lòng không biết là cảm động hay rung động, chỉ biết là cả người Tiêu Tuệ đều trở nên mềm nhũn, cũng nói không nên lời gì.
Thấy Tiêu Tuệ tựa hồ đã tiếp thu được lời nói của mình, Mễ Húc Kiệt dùng bàn tay trống không còn lại kia của mình nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay Tiêu Tuệ, tiếp tục nói: "Việc hôm nay chúng ta coi như là quá khứ đi, không thể tham gia kỳ thi thì cũng không có cách nào, chờ sau này xem có cơ hội hay không, nếu vẫn không có, thì em còn có anh mà, sau này anh sẽ làm việc càng thêm chăm chỉ hơn, tranh thủ để cho mấy người mẹ con các em sống tốt hơn!"
Qua hồi lâu, Tiêu Tuệ mới nhẹ nhàng nói: "Được."
Vốn tưởng rằng cửa ải này mình không qua được, không nghĩ tới thoải mái như vậy liền cho qua rồi, Tiêu Tuệ cũng không có tiếp tục suy nghĩ về những chuyện khác nữa.
Từ đó về sau, Tiêu Tuệ an tĩnh một đoạn thời gian.
Mà tin đồn trong thôn, cũng theo Triệu Hồng Diệp đi ra khỏi cánh cửa văn phòng đại đội kia, rất nhanh đã truyền ra khắp thôn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play