Tuyết Dĩ không biết chuyện gì đang xảy ra, động tác của các bạn học ở hàng đầu đều bị trang sách ngăn cản.

Trong phòng học có nhiều học sinh, tiếng thầy giáo giảng bài không ngừng vang lên, bé nằm trên đùi Hi Hoài, bên người đều quanh quẩn mùi hương quen thuộc khiến bé yên tâm, không có chút sợ hãi nào.

Bé rồng con ngáp một cái, vô tình phát ra một chút tiếng động nhỏ, lại cào cào trang sách thêm vài lần nữa, dí sát ngửi mùi mực in trên đó.

Sống lưng của bạn học đằng trước cứng còng, cố gắng không để ý đến động tĩnh khác thường ở đằng sau.

Nơi đây là học viện lớn nhất Đô thành, học sinh trong học viện đến từ các chủng tộc khác nhau, trong học viện chủ trương mọi người đều bình đẳng như nhau, chỉ coi trọng thứ hạng thành tích.

Nhưng Hi Hoài dẫu sao cũng là Điện hạ của Dị ma tộc, thân phận tương đối tôn quý, thiên phú và thực lực cũng vượt trội so với các bạn cùng lứa.

Hơn nữa tính tình hắn không tốt... Hầu hết các bạn cùng lớp đều có chút sợ hãi hắn, không dám tùy tiện trêu chọc.

Ngay cả thầy giáo cũng không thể quản được hắn, chỉ cần Hi Hoài an phận đi học, hoàn thành bài tập đúng hạn là được.

Sau một buổi học, Hi Hoài gần như cúi đầu suốt buổi, thỉnh thoảng lại cầm bút xoay xoay vài cái, cũng không biết là hắn đang làm gì.

Trong giờ giải lao giữa các tiết học, Hi Hoài cảm thấy lớp học ồn ào, người đi qua lại quá nhiều nên hắn ôm bé rồng con trong tay đi ra hành lang, tìm một góc yên tĩnh.

Chờ đến khi sắp vào tiết học tiếp theo mới mang bé rồng con trở về.

Cho đến khi toàn bộ chương trình học của buổi sáng kết thúc, tất cả vẫn yên ổn như bình thường, không ai phát hiện ra sự tồn tại của Tuyết Dĩ.

Tiếp theo, Hi Hoài đến nhà ăn một chuyến.

Nhà ăn của học viện cần tiêu rất nhiều tiền, món ăn đắt tiền nhất cũng không kém với đồ ăn trong cung điện.

Hi Hoài cẩn thận đi xuyên qua đám người, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hai đồng vàng, mua một phần đồ ăn, chuẩn bị một mình trở về ký túc xá.

Hắn cầm hộp cơm xoay người, có người gọi hắn lại: "Hi Hoài?"

Là Hi Niên, cậu ta đi nhanh lại gần, đưa mắt nhìn Hi Hoài từ trên xuống dưới: "Gần đây ngươi không có vấn đề gì chứ?"

Hi Hoài cảm thấy khó hiểu, hờ hững liếc nhìn cậu ta một cái rồi nhấc chân phải rời đi.

Hi Niên ở phía sau vẫn nói: "Sao sáng nay lại vứt nhiều quần áo như vậy? Có phải phụ thân lại nói cái gì với ngươi..."

Cậu ta thật sự rất tò mò, trong đầu nghĩ sợ là Hi Hoài đã gặp phải chuyện xấu gì đó ở U Minh Cốc cho nên mới ở trong phòng cắt quần áo ra cho hả giận.

Hi Hoài cũng không quay đầu lại, lạnh như băng nói: "Tay ngươi khỏi rồi sao?"

Hi Niên lập tức nhớ lại nỗi đau mới trải qua cách đây không lâu, sắc mặt cứng đờ dừng lại.

Thật ra thì lần trước, cậu ta cũng không biết rốt cuộc là câu nào của bản thân chọc phải Hi Hoài, chờ đến khi cậu ta phản ứng kịp thì bàn tay đã bị Hi Hoài đâm xuyên rồi.

Hi Niên tự nhận bản thân không phải là người thù dai, hơn nữa Hi Hoài còn là đệ đệ của cậu ta, nhưng giọng điệu nửa uy hϊếp này vẫn thành công ngăn lại lòng hiếu kỳ của thiếu niên.

Cậu ta bĩu môi một cái rồi quay đầu đi về hướng khác.

Đi qua con đường trên hành lang nhà ăn, một bạn cùng lớp Hi Niên chào hỏi: " Hi Niên..."

Hi Niên vẫy tay: "Cút cút cút!"

Tòa nhà ký túc xá nằm ở phía xa của học viện. Hầu hết các ký túc xá đều dành cho hai người, nhưng cũng có những phòng đơn.

Phòng mà Hi Hoài ở chính là loại một người một phòng, hắn vào phòng khóa cửa lại, đi đến bàn học, đặt hộp cơm trưa xuống bàn.

Tuyết Dĩ ở trong ngực hắn tự mình nhảy ra ngoài, chống mặt bàn vươn vai, sau đó đi lởn vởn vòng quanh hộp cơm, ngửi mùi thơm tản ra từ trong đó.

Hi Hoài kéo ghế ra: "Đói rồi sao?"

Đầu tiên hắn sờ sờ móng vuốt của bé rồng con, sau đó lấy một cái thảm mỏng đặt lên bàn.

Tuyết Dĩ ngoan ngoãn ngồi, ăn từng miếng đồ ăn mà Hi Hoài đút cho.

Chờ khi đã ăn uống no đủ, bé rồng con cào cào tấm thảm dưới chân, hơi ngẩng đầu lên: "Ngao ô!"

Cả buổi sáng vẫn luôn ở trong phòng học, không thể tùy ý phát ra âm thanh, vào lúc này cuối cùng nó đã không cần kiềm chế nữa.

Rổng con mới nở vốn đã luôn lệ thuộc vào phụ mẫu, chỉ cần có Hi Hoài ở bên cạnh, Tuyết Dĩ cũng không cảm thấy nhàm chán.

Hi Hoài lau sạch nước canh bên mép cho bé rồng con, ôm bé tới: " Nên uống thuốc rồi."

Hôm nay nhiệt độ cơ thể của Tuyết Dĩ bình thường, lặng lẽ hắt hơi hai lần, nhưng theo chỉ dẫn của y sư, bé phải uống thuốc ít nhất hai ngày.

Nhìn thuốc bột đắng chát lại được lấy ra, bé rồng con vùi đầu giả vờ ngủ, ý đồ trốn được một kiếp.

"Uống nhanh." Hi Hoài dụ dỗ nói: "Uống đi, buổi chiều lại mang ngươi đi ra ngoài chơi."

Bé rồng con lập tức mở mắt, do do dự dự cắn ống thuốc được đút tới.

-

Buổi chiều có hai tiết học, là chế tạo thuốc và ma pháp thực chiến. Thông thường sẽ có hai hoặc ba lớp học cùng nhau thực chiến.

Hôm nay vừa đúng là lớp Hi Hoài và Hi Niên cùng học chung, Hi Niên vào phòng học, theo bản năng tìm bóng dáng Hi Hoài thế nhưng lại không tìm được.

Tiết học thực chiến thứ hai, các học sinh được đến một quảng trường có tầm nhìn rộng hơn.

Đợi đến khi hai thầy giáo đều đã đến, Hi Niên nhìn xung quanh, xác nhận một sự thật.

Hi Hoài cúp học.

Hắn lại cúp học...

Ban đầu Hi Niên còn cảm thấy đây là chuyện không thể nào.

Hi Hoài chưa bao giờ cúp học, cho dù là trong giờ hắn không nghe một câu nào nhưng cũng nhất định sẽ tới.

Kỳ thật hai ngày trước hắn xin nghỉ bệnh, cũng là lần đầu.

Tranh thủ giờ nghỉ ngơi trong lớp, Hi Niên tìm một bạn cùng lớp, lặng lẽ hỏi: "Hai ngày nay Hi Hoài có gì bất thường không?"

Bạn học mờ mịt lắc đầu: "Xin lỗi, ta không biết."

Cùng lúc đó, Hi Hoài đang ở ngọn đồi phía sau kí túc xá.

Bên này có chiếc sân gần như đã bỏ hoang, bình thường có rất ít người đi đến, cỏ dại cũng mọc cao.

Hi Hoài đứng ở nơi cao nhất trên ngọn đồi, cúi người ngồi xuống.

Hắn ấn bàn tay xuống đất, ma khí nhanh chóng lan rộng ra những bụi cỏ xung quanh, xua đi các các loại con trùng và hơi ẩm, khiến toàn bộ bãi cỏ ấm áp và khô ráo.

Làm xong tất cả những việc này, Hi Hoài mới cho phép Tuyết Dĩ đi chơi trong bụi cỏ.

Hắn còn mang theo một quả cầu vải nhỏ, khống chế lực tay ném về phía trước.

Bé rồng con sớm đã gấp không chờ nổi, bé nhảy ra khỏi vòng tay của Hi Hoài, nhào về hướng bụi cỏ lăn hai vòng.

Cỏ dại hơi sâu, Tuyết Dĩ hưng phấn nhào khắp nơi, tìm được quả cầu vải ném vào trong đó, lắc lắc cái đuôi trở về bên người Hi Hoài.

Nghĩ đến Tuyết Dĩ vẫn chưa hoàn toàn bình phục, chờ khi bé chơi xong, Hi Hoài liền thu quả cầu vải lại.

Tuyết Dĩ cũng chơi mệt, gối lên cổ tay hắn từ từ chìm vào giấc ngủ.

Hi Hoài cũng nằm trên bụi cỏ giống bé, cỏ dại gần như che kín hắn và Tuyết Dĩ.

Hắn nhắm mắt lại, một cái tay khác chậm rãi vuốt ve sừng của bé rồng con.

Đột nhiên, Tuyết Dĩ giật giật chân, phát ra một tiếng "Ô" trầm thấp.

Hi Hoài lập tức mở mắt, bật người ngồi dậy.

Bé rồng con vẫn đang ngủ say, hình như chẳng qua chỉ là nằm mơ thôi.

Hi Hoài thăm dò nhiệt độ cơ thể của Tuyết Dĩ rồi mới yên lòng.

Hắn lại nằm xuống lần nữa, yên lặng nhìn tầng mây trôi nổi trên bầu trời.

Nếu là nửa tháng trước, hắn nhất định không tin, hắn sẽ để ý một con rồng như vậy.

Có điều, đúng thật là hắn rất thích bé rồng con này, nếu đã mang bé về, vậy dĩ nhiên phải nuôi thật tốt mới được.

Mặc dù không biết khi lớn lên rồng con có ngoan ngoãn như bây giờ hay không.

Nếu như sau khi lớn lên...

Không, rồng nhỏ hắn nuôi chắc chắn là con rồng đáng yêu nhất, không thể nào giống như những con rồng được viết trong sách.

Hi Hoài nhắm mắt, bao bọc rồng nhỏ trong ngực thật kín kẽ.

Tiết học buổi chiều ngắn, Tuyết Dĩ ngủ một giấc tỉnh dậy, vừa hay không bao lâu nữa là thời gian tan học.

Bốn phía cực kỳ an tĩnh, có một chút âm thanh ầm ĩ phát ra từ một hướng cực xa.

Tuyết Dĩ ngáp một cái, xoay mình bò dậy, đến gần trước mặt Hi Hoài liếm má hắn.

Hi Hoài mở mắt, ôm bé rồng con đứng dậy: "Đi thôi, về nhà."

Liên tiếp mấy ngày, ngày nào Hi Hoài cũng vắng mặt tiết học buổi chiều.

Hi Niên nhận thấy điều này, lặng lẽ nói với vương hậu Duy.

"Hắn bây giờ đều không ăn cơm ở nhà ăn, buổi trưa vẫn luôn ở trong ký túc xá." Hi Niên còn nói: "Hơn nữa hắn còn trốn học, như vậy không được tốt lắm đâu ạ?"

Thầy giáo không quản chút nào, không biết có phải vì e ngại thân phận của Hi Hoài hay không.

Vương hậu Duy nghe xong, do dự nói: "Có lẽ chẳng qua là có chuyện gì khác chăng? Huống chi đệ đệ con cho dù có thiếu mấy tiết học thì thành tích khảo hạch vẫn trên con thôi."

Hi Niên từ trước đến giờ không thích nghe những lời này, che lỗ tai: "Con đã tăng hơn so với lần trước ba hạng! Cũng rất lợi hại được rồi!"

Vương hậu Duy lại kiên nhẫn khuyên mấy câu, thúc giục cậu ta đi về học bài.

Hi Niên không nói chuyện này nữa, nhưng trong lòng vẫn nhớ.

Giữa trưa ngày thứ hai, cậu ta cố ý đứng ở trước ký túc xá dưới lầu, thấy Hi Hoài đi vào.

Khả năng cảm nhận ma pháp của Hi Hoài mạnh hơn, Hi Niên không dám đi quá gần, chỉ dám duy trì khoảng cách nhất định.

Cho đến Hi Hoài vào phòng trọ của hắn, Hi Niên mơ hồ nghe thấy tiếng "cạch", cửa đã bị khóa từ bên trong.

Thần thần bí bí như vậy, nhất định có vấn đề.

Hi Niên thay đổi phương hướng, đi về phía bên kia hành lang.

Phòng của cậu ta cũng ở đây, đi ra ngoài cửa sổ, lại đi dọc theo bức tường nhô ra là có thể đến phòng của Hi Hoài.

Hi Niên biết làm như vậy thì rất nguy hiểm, nói không chừng sẽ còn bị ăn đòn.

Nhưng cậu ta thật sự quá tò mò, vương hậu Duy cũng luôn nói cậu ta phải chăm nom người đệ đệ cô độc này.

Hi Niên xoa xoa tay, đạp lên bệ cửa sổ.

Cậu ta sẽ đi sang đó, chỉ nhìn một cái thôi liền quay về, chỉ cần biết Hi Hoài làm gì ở trong phòng là được rồi.

Vào giờ phút này, Hi Hoài đang cho Tuyết Dĩ ăn thịt viên. 

Thịt viên được làm có hơi to, rất đầy, Hi Hoài dùng đũa xắn ra thành những miếng nhỏ, thêm một ít rau cải xanh, đặt chung trong cái thìa. ( app truyện T Y T )

Bé rồng con trong tay đang chờ được cho ăn, bé há miệng kịp thời ngoạm lấy.

Ngoài cửa sổ đột nhiên có chút động tĩnh nhỏ, bị Hi Hoài nhạy bén nắm bắt được, nhưng hắn không kịp phòng bị, cũng không ngờ được sẽ có người tiếp cận từ cửa sổ.

Động tác của hắn có vẻ hơi chần chờ, ngẩng đầu lên.

Hi Niên vừa vặn đạp bệ cửa sổ nhảy qua, cách cửa sổ thủy tinh nhìn thấy Hi Hoài, vừa vẫy tay về phía hắn vừa cười khà khà.

Ngay sau đó, cậu ta thấy được hộp cơm đặt ở trên bàn, còn có bé rồng con ở một bên.

Tuyết Dĩ cũng nhìn thấy Hi Niên, trợn tròn ánh mắt: "Ô?"

"A?"

Hi Niên sửng sốt một chút, còn chưa kịp phản ứng, sắc mặt Hi Hoài trở nên u ám trong nháy mắt.

Một luồng ma khí nhỏ màu đen nhánh bung ra trong nháy mắt, đục một lỗ nhỏ trên cửa kính, nhanh chóng bao bọc lấy đôi mắt của Hi Niên.

Hi Niên bất ngờ không kịp đề phòng, lật đật nắm chặt phần rìa bệ cửa sổ: "Ta không nhìn thấy!"

"Rầm ——"

Âm thanh cửa sổ mở ra vang lên, có người túm cổ áo Hi Niên, dùng sức kéo cậu ta vào.

Hi Niên té ngã trên đất, lúc này mới bỏ được ma khí đang quấn quanh mình ra.

Khi cậu ta mở mắt ra lần nữa, Hi Hoài đã đứng trước người cậu ta không xa, ánh mắt lạnh băng nhìn cậu ta.

Trên bàn vẫn còn hộp cơm và bát đũa, nhưng bé rồng con mà Hi Niên đã từng thấy trước đó đã biến mất, như thể đó chỉ là ảo giác của cậu ta.

Cậu ta không kịp tra xét, lui về phía sau nửa bước: "Cái đó, ta không cố ý đâu..."

Vẻ mặt Hi Hoài không được dễ chịu cho lắm, hành động mới nãy của cậu ta, hậu quả để lại hình như còn nghiêm trọng hơn so với dự đoán...

Hi Niên hối hận muốn chết rồi, nghiêng đầu muốn lách mình chạy ra khỏi cửa.

"Đứng lại." Chút xíu ma khí quấn lấy khóa cửa, Hi Hoài ép sát về phía cậu ta: "Ngươi nhìn thấy bao nhiêu rồi?"

"Ta không nhìn thấy cái gì hết." Hi Niên xoay người, nụ cười trên mặt trông còn khó coi hơn khóc: "Ta chỉ muốn biết tại sao gần đây ngươi lại trốn học thường xuyên như vậy..."

Hi Hoài lại đi về phía trước mấy bước, nhìn chằm chằm Hi Niên: "Nếu ngươi dám tiết lộ nửa chữ, ta nhất định sẽ giết ngươi."

Giọng điệu của hắn bình tĩnh, ánh mắt không có độ ấm, thậm chí còn đáng sợ hơn lần trước hắn dùng dao đâm vào tay Hi Niên.

Hi Niên lắp ba lắp bắp: "Ta, biết..."

Cậu ta là thật sự sợ hãi, hơn nữa có thể nghi ngờ thứ gì chứ tính chân thực trong lời nói của Hi Hoài thì không thể nghi ngờ.

Cho nên, rốt cuộc thứ cậu ta mới nhìn thấy vừa nãy là cái gì?

Hi Hoài thu hồi tầm mắt: "Cút đi."

Hi Niên hít sâu mấy hơi, lúc này mới bình tĩnh lại.

Nếu cậu ta đã bị uy hiếp như thế này rồi, vậy không bằng dứt khoát hỏi rõ ràng đi.

"Mấy hôm nay ngươi trốn học thường xuyên như vậy, phụ thân cũng biết rồi." Hi Niên ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu gối bị doạ đến nhũn ra của mình: "Ta có thể giúp ngươi đánh...đánh yểm trợ."

Lúc ở bên ngoài cửa sổ, cậu ta nhìn thấy rõ Hi Hoài đang cầm một chiếc thìa nhỏ cho một con thú nhỏ ăn. 

Hi Niên cẩn thận nhớ lại, con thú nhỏ kia cả người trắng như tuyết, thật giống như có một đôi sừng, sau lưng có một cái đuôi, còn có...

Còn có một đôi con ngươi ánh vàng rực rỡ.

Hi Niên không ngốc, ở mảnh đại lục này, thú vật hoặc chủng tộc có đồng tử màu vàng kim chỉ có một.

Hơn nữa dựa vào những thứ đặc thù khác, dường như cũng có thể đoán ra được...

Ý thức được thứ bản thân thấy là cái gì, đầu gối cậu ta càng như nhũn ra, trợn mắt hốc mồm.

Hi Hoài không kiên nhẫn nói: " Ta bảo ngươi cút rồi cơ mà."

"Ngươi..." Hi Niên hồi lâu mới tìm về được giọng nói của mình, biểu tình đờ đẫn: "Ngươi đang nuôi rồng?"

Nghe được chữ rồng này, Tuyết Dĩ đang núp trên giường không nhịn được thò đầu ra ngó nghía.

Trong cơ thể Long tộc có truyền thừa đặc thù, khiến bọn họ thông minh ngay từ khi thoát khỏi vỏ, nhận thức của bọn họ khác với những thú nhân khác.

Tuyết Dĩ mơ hồ có cảm giác Hi Niên đang nói về mình.

Tầm mắt Hi Niên song song với giường ngủ, vừa đúng đối diện với một đôi đồng tử màu vàng kim.

Cậu ta yên lặng hai giây, kinh hoàng bò dậy: "Hi Hoài ngươi điên rồi!"

"Ngươi thật sự đang..." Hi Niên mặt đầy khiếp sợ: "Ngươi không sợ bị lây bệnh sao?"

Đầu óc cậu ta bị đả kích, không suy tính được những vấn đề khác, ví dụ như làm sao Hi Hoài có được con rồng này.

Hi Hoài ôm lấy Tuyết Dĩ ở mép giường, cau mày: "Nhỏ tiếng một chút."

Hắn biết sẽ có một ngày không thể giấu giếm được nữa, nếu đã bị phát hiện, vậy thì hiện tại cũng không cần che giấu nữa.

"Ngươi còn ôm nó!" Hi Niên cuống cuồng, lại không dám đến gần: "Trên người nó có bệnh của rồng! Sẽ lây!"

Vẻ mặt Hi Hoài trầm xuống: "Cái gì mà bệnh của rồng chứ, ngươi mới có bệnh."

Bé rồng con trong lòng ngực ngửa đầu "Ngao ô", giống như ở đang phụ họa cho lời hắn nói, thanh âm non nớt lanh lảnh.

Cổ họng Hi Niên hơi cứng lại, dè đặt nhìn sang, tựa như trước mắt là một con rồng lớn hung tàn đáng sợ.

Nhưng cậu ta cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, một hồi lâu sau gãi đầu một cái: "Thật sự không có bệnh sao?"

Ba phút sau, Hi Niên bị bắt đứng ở cửa không cho phép đến gần.

Hi Hoài tiếp tục đút cơm cho Tuyết Dĩ ăn, Hi Niên không dừng được nhìn quanh: "Nó thật sự là rồng sao? Sao lại nhỏ như vậy? Ngươi đặt tên cho nó rồi sao?"

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play