Những xúc tu trong suốt phía sau nàng điên cuồng mấp máy, trong không khí vang lên những tiếng “tóp tép” nhớp nháp.
“Ta hình như nghe thấy tiếng gì đó, A Tưu, huynh nghe thấy không?” Ngu Ý hỏi.
Nàng nghi hoặc quay đầu lại, đôi mắt chạm phải một chiếc xúc tu đang rủ xuống trước mắt.
Đầu nhọn của chiếc xúc tu lơ lửng cách nàng một tấc, chất nhầy rỉ ra ngưng tụ thành giọt, càng lúc càng nặng, cuối cùng kéo theo một sợi tơ bạc, nhỏ xuống má nàng.
Ngu Ý giơ tay sờ chất nhầy trên má, kỳ lạ nói: “Nước ở đâu ra vậy, sao sờ vào ghê tởm thế này, A Tưu, mái nhà chúng ta có phải bị dột không? Nhưng bên ngoài đâu có mưa đâu.”
Nàng không nhìn thấy những xúc tu kia, những xúc tu đang nôn nóng, giương nanh múa vuốt, muốn bao vây nghiền nát nàng trong lớp vỏ trong suốt.
Tiết Trầm Cảnh đứng dậy, nắm lấy tay áo mình, nhẹ nhàng từng chút một lau chất nhầy trên má nàng, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười, nhưng trong mắt lại không có ý cười, nói: “Có lẽ là đêm qua mưa xong, nước đọng lại trên mái ngói, đợi ăn trưa xong, ta sẽ kiểm tra kỹ lại mái nhà.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play