Khách sạn Tam Quý.
Sau khi nghe xong cuộc gọi, Lâm Tân đưa tay lên vò tóc mình rối tung.
Rất nhanh sau đó, một cuộc gọi khác lại đổ chuông. Anh bắt máy, nghe đầu dây bên kia vừa khóc vừa nói mãi một chuyện, cố kìm nén cảm xúc tiêu cực trong lòng mà an ủi đối phương:
“Anh biết rồi, anh biết mà. Nhưng mọi người cứ khóc mãi thì cũng không tốt cho sự phát triển của tụi nhỏ đâu. Chỉ một năm thôi, được không?”
Người bên kia rõ ràng là hiểu chuyện, nhưng cảm xúc lại chẳng thể nào vượt qua được ngưỡng cửa này.
Lâm Tân còn có thể nói gì nữa? Anh là hậu bối, thế nào cũng không thể trách mắng những trưởng bối vốn đã đau lòng đến vậy.
Người chết thì không thể sống lại.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT