Cách Tiêu Sơn hơn 100 km, đường cao tốc kéo dài hết tầm mắt, cải cách mở cửa đã mấy chục năm, biến nơi này thành cách cục thành phố nối tiếp thành phố, thị trấn nối tiếp thị trấn. Đâu đâu cũng là nhà cao tầng san sát, giao thông thủy lục không phát triển, chẳng phân biệt nổi nông thôn với thành phố nữa.
Mục đích cuối cùng của chuyến đi này là trấn Lâm Hải thành phố Giang Châu, biên chế là trấn, nhưng đừng nói trấn Phong Lâm quê Cừu Địch chẳng thể so sánh được, cả cái huyện thành Ô Long còn kém xa. Mức độ phát triển ở nơi này phải ngang với một thành phố hạng hai ở trong nội địa vậy. Toàn trấn có hơn 50 công ty đầu tư nước ngoài, hơn 30 công ty tài sản trên trăm triệu, là trấn minh tinh trong khu vực tam giác Châu Giang.
Nếu là người sống ở đó, khả năng là không cảm nhận được sự chấn động do những con số đó đem lại.
Khắp đường phố có thể thấy được những chiếc xe sang giá cả trăm vạn, thi thoảng đi ngang qua những nhà xường tường bao vây quanh, treo những tấm biển mang hai hàng chữ Trung - Anh, thậm chí là các loại ngôn ngữ khác cũng có.
Rất nhiều thương hiệu danh tiếng trên thế giới ở đây đều biến thành hàng Trung Quốc. Xuất khẩu mậu dịch ở nơi này đã tới cả năm châu, khả năng chỉ một nhà xưởng nhìn không đáng kể, hàng trong đó lại đang thịnh hành ở thị trường Âu Mỹ, còn là thứ hàng cao cấp.
Thứ phản ánh sự phồn hoa ở nơi này nhất chính là nhà cao tầng, những tòa nhà mười mấy tầng, mấy chục tầng, tường kính, kiểu Gothic, đủ các loại hình dạng kỳ dị kể không hết. Làm người tới đây cảm giác không phải là tới thôn quê, mà là một thành phố công nghiệp hiện đại.
Quản Thiên Kiều ngồi trong xe lại lần nữa điều chỉnh lại bộ trang phục công sở mà cô không quen mặc lắm, hơi gò bó, thẫm màu, chẳng có tí cảm giác thời trang nào ...
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT