Buổi tối, Lục Hành Châu có một buổi tiệc xã giao.
Tâm trạng vốn đã không tốt, vậy mà hôm nay hắn lại hiếm lạ ngồi đến tận lúc tàn tiệc. Điều này khiến mọi người xung quanh đều cảm thấy khó hiểu. Dù sao thì cái tên Lục Hành Châu này xưa nay nổi tiếng hành sự tùy hứng, mười buổi tiệc mời hắn, may ra hắn sẽ xuất hiện một lần.
Mà thường thì hắn đến cũng chỉ ngồi được nửa tiếng, sau đó lạnh nhạt rời đi. Nhưng tối nay lại khác, hắn ngồi lì từ đầu đến cuối, thậm chí chờ tới lúc tan cuộc vẫn chưa có ý định đứng dậy. Quả thực là lần đầu tiên.
Ngay cả Mạnh Lương cũng thấy bất thường, trong lúc ăn cơm liên tục liếc nhìn hắn, nhìn đến mức khiến Lục Hành Châu mất kiên nhẫn.
Hắn ngả người lười biếng lên ghế, ánh mắt sắc lạnh quét sang, giọng nhàn nhạt:
“Đôi mắt rảnh rỗi không dùng được thì vứt đi, khỏi phải cứ bám trên mặt tôi mà vướng víu.”
“Lục Hành Châu, cậu có lương tâm hay không vậy, độc miệng đến thế cơ à?” Mạnh Lương tức tối.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT