Bọn họ tò mò lắng nghe, lúc trước La Đại Phú là tài xế xe buýt, ông ấy rất quen thuộc với tiếng xe, “Nghe giống như tiếng máy móc, chẳng lẽ bọn họ đang dùng máy móc để trồng trọt trong nhà kính?”
Nghĩ đến những nhà kính lớn mà bọn họ nhìn thấy hôm trước, Cao Kính trầm giọng nói: “Có khả năng, nếu chỉ dựa vào sức người, e rằng phải trồng rất lâu.”
“Người trong thung lũng rất giàu có! Thậm chí còn có máy móc để canh tác.” La Thiến cảm thán.
Tô Ngọc Bình nhớ lại cháo vừa ăn xong, “Gạo bọn họ đưa tới rất tươi, không có mùi mốc.”
Kha Chương nói nhỏ với Vi Tú Anh: “Mẹ, con muốn ở lại thung lũng mãi mãi!”
Vi Tú Anh vội vàng bịt miệng cậu bé lại, liếc mắt về phía hai mẹ con Tô Ngọc Bình, vội vàng cúi đầu.
“Không biết làm thế nào để cô Đinh giữ chúng ta lại nhỉ?” Nhìn hai đứa con bên cạnh đang liếm sạch bát, La Đại Phú cau mày.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT