Vân Sơ không biết con bé muốn làm gì, vội vàng đuổi theo, lại thấy tiểu cô nương tìm nha hoàn lấy một cái chén nhỏ, ngồi xổm trước một bụi hoa trong sân, đào một khối bùn đen kịt, hái hai mảnh lá cây, ngắt một đóa cúc, bắt một con trùng nhỏ, nhặt một viên đá cuội rồi trộn lẫn mấy thứ này với nhau.
Vân Sơ cảm giác bản thân như đang lạc trong sương mù.
Nàng lại thấy tiểu cô nương bưng cái chén nhỏ dơ dơ chạy đến bên mép giường của Sở Dực, không biết tìm ở đâu được một cái muỗng, múc một muỗng hỗn hợp kia đưa tới bên môi Sở Dực: “Phụ vương, uống, uống thuốc.”
Sở Dực rốt cuộc cũng hiểu tại sao người ta luôn nói nữ nhi là áo bông nhỏ.
Có thể có được một nữ nhi ngoan ngoãn như vậy, không biết là phúc khí hắn tu được mấy đời.
Hắn nghĩ thầm, cho dù chén thuốc này có quái dị bao nhiêu thì bỏ vào miệng cũng sẽ rất ngọt ngào.
Cũng ngọt như thuốc tối qua Vân Sơ đút cho hắn vậy.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play