Tiết Linh ngữ khí tràn ngập không tin tưởng, nhưng trên tay xuất hiện một cây lau nhà cán gỗ, chọc mạnh vào con tang thi sắp chạm tới Phó Nhạc Dương khiến nó lảo đảo, cách xa Phó Nhạc Dương một chút.

Hệ thống nhìn con tang thi kia lại bị Phó Nhạc Dương hấp dẫn, phát ra tiếng hô hô, giọng điện tử gần như vỡ âm.

“Ký chủ, hệ thống thật sự không biết! Nếu biết nhất định sẽ nói cho cô!”

“Nhanh nhanh nhanh cứu cậu ta! Cậu ta sắp bị cắn rồi!”

Tiết Linh xác nhận hệ thống thật sự không biết, chứ không phải cố ý lừa gạt cô, liền ném một cái máy bán hàng tự động hỏng, đập chết con tang thi sắp cắn được Phó Nhạc Dương, còn tiện thể che chắn sau lưng cậu ta.

Hai người giải quyết gần xong, liền nhìn về phía Thương Hoằng Uyên.

Tiếp theo là cuộc chiến của anh với con tang thi cấp cao này.

Phó Nhạc Dương đứng bên cạnh ngọ nguậy, muốn tham gia vào, lại bị Tiết Linh giữ chặt.

Dù cậu ta có xông vào thế nào, cũng chỉ như kéo chân sau của Thương Hoằng Uyên.

“Cậu vào đó, Uyên ca không có cách nào dùng dị năng, còn phải phòng bị không điện trúng cậu.”

Thương Hoằng Uyên từ trước đến nay dùng dị năng đều tương đối tiết kiệm, trên đường giết chết tang thi bình thường đều dùng một luồng lôi điện rất nhỏ.

Nhưng thời gian dài sử dụng dị năng cộng thêm mấy cái lưới lôi vừa rồi, dị năng trong cơ thể anh cũng bắt đầu cạn kiệt.

Rốt cuộc mới thức tỉnh dị năng, không thể so sánh với trần nhà chiến lực của nhân loại ở kiếp trước.

Thái dương Thương Hoằng Uyên đổ mồ hôi, dưới ánh mặt trời sáng lấp lánh, sắc môi hơi tái nhợt.

Nhưng cả người vẫn như một cây tùng xanh, thẳng tắp đứng tại chỗ.

Áo sơ mi trắng vẫn không một nếp nhăn, nghiêm chỉnh, phảng phất anh vẫn đứng trong văn phòng cao ốc Hoằng Vận.

Nhưng cho dù đến bây giờ, thời khắc nguy cơ địch mạnh ta yếu này, trên mặt Thương Hoằng Uyên vẫn không chút để ý, đối diện không phải một con tang thi cấp cao có thể tiêu diệt bọn họ, chỉ là một con ruồi cần vỗ sau lưng.

Mà con tang thi cấp cao đối diện, tuy biết mắt tang thi thoái hóa, thị lực gần như bằng không. Nhưng tầm mắt của con tang thi này đều đặt trên người Thương Hoằng Uyên và Phó Nhạc Dương.

Phó Nhạc Dương giơ tay móc ra khối thiên thạch kia, đưa sang phải rồi lại sang trái, đầu con tang thi cấp cao cũng xoay theo.

Đồng thời mặt tang thi vẫn luôn hướng về Thương Hoằng Uyên, miễn bàn cảnh tượng quỷ dị đến mức nào.

Phó Nhạc Dương thấy vậy, đặt khối thiên thạch nhỏ vào túi Thương Hoằng Uyên, rồi vỗ vỗ vai hắn.

“Uyên ca, đều dựa vào anh.”

Toàn bộ lực chú ý của con tang thi cấp cao đều đặt trên người Thương Hoằng Uyên.

Thương Hoằng Uyên bị Phó Nhạc Dương chọc cười.

Nhưng cũng không từ chối hòn đá kia.

Tiết Linh cũng không phải người an tĩnh.

Cô cũng muốn vỗ vai Thương Hoằng Uyên, Thương Hoằng Uyên lại vừa lúc quay đầu, thấy cô giơ tay lên.

Bị anh nhìn đến ngượng ngùng rụt tay lại, Tiết Linh chỉ có thể dùng tay vừa giơ lên gãi gãi đầu mình.

“Uyên ca, anh ở phía trước thu hút sự chú ý của tang thi, tôi với Phó Nhạc Dương ở phía sau đánh lén. Ba người chúng ta hợp lực, bắt lấy con tang thi cấp cao này!”

Thương Hoằng Uyên xoay đầu trở lại.

“Chỉ cần hai người các cậu bảo vệ tốt bản thân, đừng gây thêm phiền phức cho tôi, đó đã là giúp đỡ lớn nhất rồi.”

Khinh thường ai đấy!

Tiết Linh thầm bĩu môi, tôi rất hữu dụng đấy.

Cái đống thịt nát lớn trước mắt này, chính là thiên hạ tôi đánh xuống đấy!

Theo động tác tay không ngừng của mấy người, rất nhanh khu vực này chỉ còn lại một con tang thi cấp cao kia.

Con tang thi cấp cao này tạm thời không có ý định lùi lại, chỉ có dục vọng ăn thịt.

Đặc biệt là cái kẻ đằng trước kia, thơm thật.

Tang thi cấp cao ngửa mặt lên trời hú dài, phát ra âm thanh rất khó nghe, sau đó nhanh chóng xông về phía Thương Hoằng Uyên.

Thương Hoằng Uyên cầm theo một cây côn sắt khác vừa lấy từ tay Tiết Linh, cũng nghênh đón.

Một người một thi rất nhanh liền đụng vào nhau, côn sắt từ bên phải vung tới trước, đánh vào hai tay tang thi.

Mà hai cánh tay và xương cốt của tang thi đã bắt đầu tiến hóa.

Một kích của Thương Hoằng Uyên gần như đánh lệch hai tay tang thi.

Thừa dịp tang thi còn chưa khôi phục thăng bằng, Thương Hoằng Uyên tung một cước vào người tang thi.

Tang thi lảo đảo lùi lại hai bước.

Thừa lúc nó yếu mà đoạt mạng nó.

Thương Hoằng Uyên cầm gậy đuổi theo đầu tang thi mà đánh xuống.

Sọ tang thi vỡ tan, chỗ lộ ra lại trống rỗng, đại não đã bắt đầu teo rút.

Mà con tang thi cấp cao bị thương có chút phẫn nộ, không ngờ con mồi nhỏ bé trước mắt lại lợi hại như vậy, làm mình bị thương.

Nó phát ra một đạo dị năng hệ lôi về phía Thương Hoằng Uyên.

Tất cả mọi người ở đây đều bị cảnh tượng này làm kinh hãi.

Tang thi quả nhiên có được dị năng!

Thương Hoằng Uyên cũng không ngờ con tang thi trước mắt lại là tang thi dị năng hệ lôi, thập phần kinh ngạc, động tác trên tay lại càng ác liệt hơn.

Anh trực tiếp ném cây côn sắt dẫn điện trong tay xuống, vươn tay về phía Tiết Linh.

“Cái cây lau nhà cô dùng chọc tang thi đâu, đưa cho tôi.”

Tiết Linh dẫm cây lau nhà xuống, ném cán gỗ cho Thương Hoằng Uyên.

Thương Hoằng Uyên cầm cán gỗ, ra tay càng mạnh, mỗi lần đều đánh vào cổ tang thi.

Tang thi cũng không ngờ dị năng lôi điện của mình vô dụng, lại nhiều lần phát dị năng đều bị Thương Hoằng Uyên né tránh.

Lôi điện tản mát trong không khí, cũng vì Thương Hoằng Uyên có khả năng kháng lôi điện, không gây ra thương tổn tê liệt cho anh.

Vì thế càng thêm phẫn nộ, vươn móng vuốt đã biến thành màu đen về phía mắt Thương Hoằng Uyên.

Thương Hoằng Uyên không thể sử dụng vũ khí kim loại, chỉ có thể né tránh công kích của tang thi rồi dùng gậy gỗ cứng đập lại.

Ngay lúc anh sắp thành công, phía dưới gậy lại có cảm giác không bình thường.

Dựa theo vết thương trước đó, gậy này đánh xuống, xương sống tang thi sẽ nát vụn, không sai biệt lắm sẽ ngã xuống đất.

Khi vung gậy đánh vào tang thi, lại dường như đánh vào một lớp màng có lực đàn hồi.

Mười phần lực bị giảm mất bảy phần.

Một gậy đánh xuống trừ việc chọc giận con tang thi này, không có bất kỳ hiệu quả nào khác.

Ngươi tới ta đi tấn công nhau mấy hiệp, Thương Hoằng Uyên lại tìm được một cơ hội chí mạng.

Lại phát hiện lần nữa tấn công, vẫn là hiệu quả tương tự.

Tang thi hệ lôi, ở trong kho vũ khí, chẳng lẽ là con tang thi hệ lôi cấp cao đã tiêu diệt đội hai trăm người của căn cứ thành phố T sau 5 năm ở kiếp trước?

Lúc đó anh chỉ nghe nói, người dẫn đầu căn cứ thành phố T tập hợp toàn bộ lực lượng đi làm một nhiệm vụ thập phần quan trọng.

Lại không ngờ hai trăm người đó đi mà không về.

Cho nên đây là nguyên nhân không giết được con tang thi này?

Bởi vì anh không thể thay đổi quỹ đạo đã định?

Nghĩ đến đây, tròng trắng mắt Thương Hoằng Uyên ẩn ẩn đỏ lên, đại não thần kinh sinh ra từng đợt đau đớn, phảng phất chính mình vẫn nằm trên chiếc giường trắng như tuyết kia.

【 Giá trị hắc hóa tăng 3%】

【 Giá trị hắc hóa tăng 3%】

Tiết Linh đang xem đánh nhau trực tiếp rất sảng khoái, trước bị tiếng nhắc nhở của hệ thống, sau lại bị Phó Nhạc Dương huých hai cái vào cánh tay.

“Làm gì?” Tiết Linh ngữ khí không tốt.

Tốn rất nhiều công sức để giảm giá trị hắc hóa, kết quả trong chốc lát không biết Thương Hoằng Uyên nổi điên gì, lập tức tăng lên 6%.

Tất cả công sức đổ sông đổ biển.

“Cậu nhìn xem xung quanh, có phải lại có tang thi tụ tập lại đây không.”

Tang thi phát hiện mình không địch lại Thương Hoằng Uyên, lùi về sau rồi từ cổ họng phát ra tiếng hô hô rất lớn.

Tiết Linh nhìn về phía xung quanh, tang thi gần đó vây lại, nơi xa cũng bắt đầu xuất hiện những chấm nhỏ di chuyển về phía này.

Nghĩ đến năng lực khống chế vừa rồi của con tang thi cấp cao, Tiết Linh hô lớn với Thương Hoằng Uyên.

“Uyên ca! Tang thi đang triệu hoán đồng bọn. Lại có tang thi vây lại đây rồi.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play