Tinh Ảnh biến thành ánh sáng trắng, Kiếm Cầm cười hí hửng làm động tác

chiến thắng về phía hướng về phía Võ Đang.

Tiểu Thiên Sứ lập tức tuyên bố Kiếm Cầm giành chiến thắng, rồi lợi dụng

cơ hội phỏng vấn Kiếm Cầm để lừa tiền phát sóng.

"Ngươi tự tin được mấy phần?” Cho dù thua cuộc nhưng Tinh Ảnh không

hề buồn bã. Bây giờ hắn chỉ quan tâm đến đại diện của Võ Đang - Pháo Thiên

Minh.

"Mười phần!” Pháo Thiên Minh đáp.

"Mười phần? Có phải nhiều quá không?” Tinh Ảnh rất lo lắng về tư tưởng

coi thường đối thủ của Pháo Thiên Minh, chắc chắn Kiếm Cầm sẽ dùng mưu kế

gì đó với Pháo Thiên Minh. Mà trên người Pháo Thiên Minh không còn đạo cụ

vật dư thừa nào. "Có thể cô ấy sẽ bẫy ngươi đấy!”

"Không phải có thể, mà là chắc chắn.” Pháo Thiên Minh cười khà khà:

"Nhưng không sao, cô ấy không bẫy được ta đâu.”

"Sao lại khẳng định như vậy?"

"Tất nhiên rồi, muốn giở trò tất phải có vài yếu tố then chốt: Thứ nhất, trên

người có vật gì đó kỳ lạ, không hợp với lẽ thường. Ta tin rằng Kiếm Cầm chỉ

mang theo một gói bột vôi, dù sao cũng phải có thuốc men. Đừng nhìn bao bột

vôi này, thực ra rất quan trọng. Ta và cô ấy đều là người dùng kiếm, nếu dùng

thủ đoạn ấy, ta không phòng bị, cơ bản đã coi như thua cuộc. Nhưng cô lại dùng

nó để giao chiến với Ly Biệt câu, điều này chứng tỏ cô ấy thực sự không còn

thủ đoạn nào khác. Điểm thứ hai: Đó là lợi dụng tâm lý con người, như phản xạ

có điều kiện, như van xin che nhưng giấu đao, hoặc nói gì đó khiến người ta

phân tâm vân vân. Đối phó với chuyện này..." Pháo Thiên Minh xé một mảnh

áo nói: "Ta có thể miễn dịch."

"Trận tranh đoạt vị trí minh chủ võ lâm mà mọi người chờ đợi từ lâu sắp

diễn ra, cuối cùng ai mới là đệ nhất thiên hạ? Hiện giờ chúng ta mời hai vị ứng

cử viên cạnh tranh vòng nguyệt quế ra sân. Đầu tiên là đồ đệ mà kiếm thần Độc

Cô Cầu Bại đích thân lựa chọn, mỹ nhân số một võ lâm... Kiếm Cầm. Xin mời.”

Tiểu Thiên Sứ hét lên một tiếng, Kiếm Cầm xuất hiện trên đỉnh núi, vẫy tay

nhìn xung quanh, khuôn mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc.

Tiểu Thiên Sứ đưa micro áp sát vào: "Kiếm Cầm nữ hiệp, trước mặt khán

giả cả nước, có thể nói cho biết tâm trạng của cô lúc này không?"

Kiếm Cầm cầm lấy micro phấn khởi nói: "Trước tiên cảm ơn đài truyền

hình, rất nhiều đài, nếu không có các ngài... Kế đến, cảm ơn cha mẹ của ta, nếu

không nhờ các ngài... Lại cảm ơn thầy cô của ta... bạn học của ta... Bằng hữu

của ta... Hàng xóm của ta... Chó của ta..."

Tinh Ảnh thở dài nói: "Đời người thật bất đắc dĩ, rõ ràng chỉ muốn cảm ơn

chính mình, nhưng hết lần này đến lần khác không nói, chỉ nói những lời rườm

rà thừa thãi."

"..." Pháo Thiên Minh.

"Nhanh như vậy đã chặn được rồi à?"

Tinh Ảnh hít một hơi lạnh, bây giờ Pháo Thiên Minh đã dùng vải bịt lỗ tai

lại, không chỉ để phòng thủ, mà còn để tấn công. Thật sự là... quá bất lương.

"Dưới đây mời đến từ Võ Đang phái, truyền nhân của Tiểu Lý Phi Đao,

giang hồ đệ nhất bại hoại... Xin lỗi, nói nhầm rồi, giang hồ đệ nhất soái ca

Thanh Mai Chử Trà đại hiệp. Mời lên sân khấu."

Pháo Thiên Minh vẻ mặt vô cảm xuất hiện trên đỉnh núi. Tiểu Thiên Sứ theo

lệ phỏng vấn: "Thanh Mai đại hiệp, trước mặt quần chúng thiên hạ, có thể tâm

sự với chúng ta về tâm trạng của ngài lúc này không?"

"..." Pháo Thiên Minh nhìn trân trân vào Tiểu Thiên Sứ.

Kiếm Cầm là ai? Chính là người chu đáo tỉ mỉ. Lập tức nghi ngờ: Không lẽ

hắn... rất có thể đấy. Nhìn thấy y phục Pháo Thiên Minh dường như bị xé rách

một góc, Kiếm Cầm âm thầm cười khẩy hai tiếng, chạy lại gần vài bước, ngọt

ngào mang chút e ấp nói: "Trà, ta thích chàng." Câu nói vừa thốt ra, cả thiên hạ

chấn động. Chẳng lẽ nữ tử này muốn bắt chước cầu hôn tiết mục nước ngoài,

cầu hôn trên truyền hình trực tiếp?

"..." Pháo Thiên Minh.

"Trà. Ta nói ta thích chàng." Kiếm Cầm nhìn say đắm nhìn Pháo Thiên

Minh, vẻ đẹp trước mặt hoàn toàn không làm Pháo Thiên Minh rung động.

"Đồ súc sinh!" Mọi người phẫn nộ mắng, đâu có ai như thế, một thiếu nữ

đứng trước đám đông thổ lộ tình cảm của mình, cho dù không thích cũng phải

có chút biểu hiện. Như thế này là ý gì? Đám đông thất vọng vì không được xem

trò hay, lại một lần nữa lên án đạo đức của Pháo Thiên Minh.

Xa úp mặt thở dài khổ sở. lẩm bẩm: "Lại định diễn trò gì đây?"

Thiên Hậu cũng lẩm bẩm: "Muội muội, đạo hạnh của nương còn quá non,

thế này lọt vào bẫy rồi."

Vụ Lý Hoa lắc đầu: "Thế gian này người xấu quá nhiều, ta muốn về nhà."

Tiểu Thiên Sứ chỉ vào Kiếm Cầm nói: "Xin hãy lui ra xa mười lăm mét,

cuộc thi sắp bắt đầu."

Kiếm Cầm cười nói: "Hắn cũng không có ý kiến, ngươi đừng để ý tới chúng

ta." 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play