Hứa Niên ốm mấy ngày, đầu óc mơ màng, tâm trạng cũng uể oải, lại càng sợ vì mình mà ảnh hưởng đến công việc của mẹ, chỉ muốn mau khỏe lại.
Nhưng cậu cũng biết, không ăn cơm thì làm sao bệnh khỏi được. Nhưng cậu chỉ có thể uống nước cơm, nửa bát cháo hôm nay cũng là vì sợ mẹ lo lắng nên mới cố nuốt xuống.
Vừa rồi cậu ra tìm mẹ, ở cửa bếp ngửi thấy mùi chua mà cậu chưa từng ngửi qua, khi nước miếng tiết ra, Hứa Niên bỗng dưng cảm thấy bụng đói cồn cào!
Khói trắng tan đi, mẹ đang múc canh cho cậu, Hứa Niên cắn môi dưới, bàn tay nhỏ cầm đũa bất giác siết chặt.
"Niên Niên con uống thử một ngụm canh xem, nếu thấy mặn thì ăn một ít rau và thịt vịt." Hôm nay quá muộn, Hứa Đông Tình không chắc Hứa Niên ăn cơm muộn như vậy có tốt cho bệnh của cậu không.
Hứa Niên ngoan ngoãn gật đầu, cúi đầu nhìn bát canh trong vắt, bên trên lơ lửng vài giọt váng mỡ, hương vị chua thanh nghe thôi đã thấy ngon!
Hứa Niên đang tuổi lớn, trước đây lại thiếu dinh dưỡng, chút mỡ này đối với cậu còn không đủ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play