Nước ô mai nấu một lần là mất bảy, tám tiếng, sau đó còn phải ướp lạnh cả nửa ngày, xem ra hôm nay không được uống rồi.
Khương Điềm Điềm mắt hau háu nhìn nồi nước ô mai, nuốt nước bọt ừng ực.
Cô nàng là người khổ nhất, lát nữa nước dùng lên màu cô ấy phải chạy ra quay một chút, đợi nước dùng sệt lại, đáy canh đỏ au lại phải chạy ra quay tiếp.
Khương Điềm Điềm đã có thể tưởng tượng ra cảnh tượng: giữa sân trong một ngày hè, dưới bóng cây buổi chiều tà, cô ấy ngồi trên ghế bập bênh phe phẩy chiếc quạt mo, bên cạnh là một chén sứ trắng nhỏ, bên trong là nước ô mai màu hồng mai đặc sánh, thêm vài viên đá lạnh trong veo, ai mà sung sướng bằng cô cơ chứ!
Kể từ món canh vịt hầm củ cải muối hôm qua, cô ấy không còn chút nghi ngờ nào về tay nghề của Tô Đường nữa.
“Thịt hấp xong rồi đây.”
Tô Đường vỗ một cái kéo cô bạn ra khỏi ảo mộng. Khương Điềm Điềm oán hận liếc Tô Đường một cái, đành phải chấp nhận số phận tiếp tục quay phim.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT