Hắn phẫn nộ trừng Phùng Giai Mẫn, “Tôi nói cô đó sao lại như vậy, từ nhỏ đến lớn đều là cái đức hạnh chết tiệt này! Đáng ghét thật sự!”
“Bắt chó đi cày xen vào chuyện người khác, chuyện của tiểu gia tôi bao giờ đến phiên cô đi quản hả?”
“Cơ Thái Hiền cậu nói chuyện kiểu gì vậy hả?”
Mắt thấy Phùng Giai Mẫn muốn bùng nổ, Mạc Uyển Dung vội vàng tiến lên nắm chặt cánh tay cô ta, nhỏ giọng an ủi, “Giai Mẫn, Giai Mẫn đừng nói nữa, chắc chắn Thái Hiền không cố ý đâu.”
Phùng Giai Mẫn tức muốn chết, duỗi tay hùng hùng hổ hổ chỉ lên đầu cô ấy, “Cái đồ ngốc này, chỉ có cậu suốt ngày không hay biết gì nên không nhìn rõ mọi thứ.”
“Người ta đi ra ngoài dạo một vòng, hiện tại ngay cả niềm vui mới cũng đều đã đưa về, vậy cậu tính là cái gì hả?”
Mạc Uyển dung nắm chặt dây túi xách, nước mắt lưng tròng nhìn cô ta, “Đùng nói nữa mà Giai Mẫn, đừng nói nữa.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play