Một tay cô lấy mũ len trên đầu giường nó lại đây, không nói hai lời nhét mạnh vào trong miệng nó.
“Không ai nói cho mày biết miệng mày thúi lắm à? Có phải từ sau mạt thế chưa từng đánh răng hay không? Ồ, để tao đoán thử coi, miệng thúi như vậy hẳn là từ nhỏ đến giờ đều không có cha mẹ giáo dục đúng không?”
“Trước mạt thế hẳn cũng là cái loại quê mùa ở trong trường học cấp thấp, bị người coi thành phế thải cặn bả chứ gì?”
“Thật đáng thương, sống uổng phí mười mấy năm chắc chắn là rất thiếu tình thương. Thật là cảm thấy hổ thẹn thay cho cha mẹ ông bà mày, sao lại có thể dạy ra cái loại rác rưởi này được chứ?”
“Ngô! Ngô ngô! Ngô!” Vẻ mặt Mã Tiểu Thiển kinh sợ nhìn chằm chằm Tạ Ngưng, miệng hoàn toàn bị mũ len bịt kín, căn bản không nói được nên lời.
Mũ len kia lâu nay cũng chưa giặt qua, cũng không biết có bị máu tang thi bắn lên hay không, một luồng mùi lạ tản ra trong miệng con bé, làm Mã Tiểu Thiển sợ tới mức hai mắt trợn trắng muốn ngất đi mấy lần.
Nhưng đáng sợ nhất cũng không phải là mùi lạ, mà là bàn tay ma quỷ càng niết càng chặt, thêm mũ len chặn miệng, làm nó hô hấp càng ngày càng khó khăn, một mạch trợn trắng mắt sợ hãi không thôi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT