Nói như vậy không sai, nhưng Vương Bình Phong vẫn như cũ cảm thấy Tạ Ngưng đang nhằm vào mình.
Mặc kệ hắn nói cái gì, đều nhằm vào hắn, cái này làm cho hắn rất là tức giận.
Chờ sau khi Tạ Ngưng xuống xe, Vương Mỹ Quyên nhịn không được chọc chọc anh hai mình, giọng điệu oán trách, “Anh luôn bày ra bộ dạng khó chịu như vậy cho ai xem? Đừng quên là ai đưa chúng ta đi, ai cho chúng ta đồ ăn nước uống.”
Người này sao lại có thể cứ như vậy? Trước kia ở nhà ăn hiếp người nhà thì cũng thôi đi, bây giờ ra bên ngoài, ai còn có thể quan tâm anh ta như mẹ chứ?
Sắc mặt Vương Bình Phong trầm tới đáng sợ, quay đầu hung tợn liếc em gái mình một cái, “Mày nên làm cho rõ ràng, là căn cứ phái tiểu đội bọn họ đi làm nhiệm vụ.”
“Bây giờ bọn họ chính là lấy tiền làm việc! Cứu chúng ta là đương nhiên. Thức ăn nước uống cũng không phải vật tư nhân của cô ta, đó đều là của căn cứ.” Vương Bình Phong càng nói càng tức, “Ngày nào cũng vênh mặt hất hàm sai khiến với chúng ta là sao? Cho rằng mình có quyền lợi lớn lắm không bằng.”
Đúng, hắn chính là nhìn không quen.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT