“Liền tính trước mạt thế cũng không có nhà nào đi lo chuyện của nhà khác, không có đạo lý này. Quả thật nhà các cháu có quan hệ với ông nội nhà chúng ta, nhưng từ khi chia nhà, thì đó chính là người của hai nhà, Chiêu Đệ nói xem có phải hay không?”
“Cha với em trai cháu cùng hung cực ác như vậy, chả nhẽ trong lòng cháu không có bất cứ suy nghĩ nào sao? Trước nay chưa hề tính toán cho mình à??”
Tống Chiêu Đệ dúi đầu vào gối khóc.
Tống Hữu Huyên hận rèn sắt không thành thép, “Đừng khóc, bây giờ có cơ hội tốt như vậy đặt trước mặt cháu, cháu nên cẩn thận quý trọng.”
“Chúng ta vốn chính là tới cứu hộ nạn dân của căn cứ Cô Thượng, lúc này đang dẫn bọn họ cùng nhau về kinh, cháu thì sao, đi cùng đại đội chúng ta luôn đi, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với cha và em trai mình.”
“Sau khi hồi kinh cháu cũng không cần lo lắng, cô thuê cái phòng ở cho cháu, một mình cháu ở, dù sao cũng đừng liên quan thị phi tới bọn họ.”
“Đương nhiên này cũng phải chờ khi lũ rút mới được, đoán chừng hiện tại đều cũng cư dân kinh đô và vùng lân cận ở trong tòa nhà dân cư.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT