“À không phải.” Cô gái cằm nhọn lắc đầu, lộ ra ý cười áy náy, “Chúng tôi cũng chỉ là đi ngang qua. Cháu với bác cả, chị em bọn họ, còn có vài người khác của căn cứ, đều là một đường chạy trốn tới đây. Chúng cháu muốn đến căn cứ kinh đô và vùng lân cận gần đây nhất.”
“Vì lũ lụt nên không dễ đi, hôm qua chúng cháu mới tới đây, định nghỉ ngơi tới giữa trưa rồi lại xuất phát. Không ngờ tới bộ đội mấy người lại tới rồi.”
Ánh mắt cô gái mềm mại nhìn về phía Địch Nhược Bách, “Tiểu đội trưởng Địch, lại gặp rồi, có thể ở đây gặp được mọi người, thật là vui mừng. Không biết mấy người đội trưởng Cố có ở đây không?”
Địch Nhược Bách sửng sốt một chút, “Hả, cô quen tôi à?”
Cô gái kia gật gật đầu, “Đúng vật, một năm trước chúng ta từng gặp nhau ở Tháp Hồ Lam Sơn.”
“Thả tôi ra thả tôi ra, ồ, hóa ra đều là người quen à.” Thanh niên khô quắt kia dùng sức vỗ tay dị năng giả hệ phong Hầu Đức Bằng, tức giận ồn ào.
“Cô là…” Lý Tưởng từ sau đám người chen tới, chỉ vào trên dưới cô gái kia mà đánh giá, chần chời mới kêu thành tiếng, “Tống Tuyết?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT