Mạc Uyển Dung muốn nói lại thôi kéo kéo ống tay áo Phùng Giai Mẫn, “Được rồi Giai Mẫn đừng nói nữa. Bọn họ người đông, nhĩ lực hơn người. Khó bảo đảm những lời này của cậu không bị mấy người đội trưởng Tạ nghe thấy, đến lúc đó lại dậy sóng, cuối cùng còn không phải là chúng ta có hại sao.”
“Tớ mà sợ cô ta à?” Phùng Giai Mẫn hừ lạnh một tiếng, “Hồ ly tinh lớn hồ ly tinh nhỏ, một nhà hồ ly tinh.”
“Đừng để cho tớ tìm được cơ hội, bằng không chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ.”
“Phanh!” Đáy thuyền đột nhiên bị thứ gì đó đâm mạnh.
Lúc Phùng Giai Mẫn nói chuyện với Mạc Uyển Dung, vốn đã có chút chột dạ, bây giờ liền hoảng sợ nhảy dựng lên, ánh mắt đảo nhanh về phía đầu Tạ Ngưng.
Vừa nhìn thấy, đã phát hiện đoàn người đội trưởng Tạ cách mười mấy chiếc bè kia, căn bản không thèm nhìn chính mình, cho nên trận xốc nảy này không phải là cô ta xuống tay trả thù.
Mạc Uyển dung cũng kinh nghi bất định nhìn dưới chân, “Sao lại thế này?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT