“Mau phát cho chúng tôi mấy cái đi nào, cô bé.” Ông Vương ghé sát vào bè gỗ bên cạnh, ồn ào với Tống Khả Hân, “Mau mau mau, mưa đá này đập vào đầu đau quá, cứ như vậy thì tay già chân yếu như tôi phải bị chấn động não mất.”
Tống Khả Hân cạn lời, tùy tay ném một cái mũ đất qua, “Ông…”
Cô còn chưa nói xong, mũ đất tự chế kia đã bị một tên đàn ông thân thể khỏe mạnh giơ tay cướp mất, đội lên đầu mình.
Ông Vương tức giận đến mức thổi râu trừng mắt, còn muốn tìm người kia lý luận, kết quả mưa đã nện xuống càng thêm dày đặc, nhắn thẳng lên người mà dội.
Tiếng kêu khóc nổi lên bốn phía, Kaletu đề cao âm lượng nói, “Phía trước cách 500 mét có tòa nhà dân cứ, có thể đi vào trốn trước.”
“Có mũ hay không, cho chúng tôi một cái đi.” Có người đứng trên bè gỗ kinh hoảng thất thố kêu lên, cũng có người chọn tự cứu, sôi nổi lấy đồ từ trong balo ra đội lên đầu.
Tuy rằng dùng không tốt lắm, nhưng tốt xấu gì cũng có thể che được một chút.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play