Âu Hoa Thiến hờn dỗi trừng hắn một cái, “Salem anh đang nghĩ gì vậy, nghĩ tới nhập thần như vậy. Em kêu anh mấy tiếng mà anh đều không phản ứng em.”
Cô nheo mắt nhìn về phía bè gỗ đối diện, đáy mắt xẹt qua một tia ánh sáng hơi hơi kiêng kị, “Nếu anh còn cứ nhìn chằm chằm vị đội trưởng Tạ kia như vậy, thì em sẽ ghen tị đó.”
Mẫn Thiệu Luân cười cười, vỗ nhẹ khuỷu tay cô ấy, “Anh chỉ là tò mò mà thôi, em đừng nghĩ nhiều.”
“Em không cho phéo anh nảy sinh tâm tư tò mò với người phụ nữ khác.” Âu Hoa Thiến nũng nịu nói chuyện, dùng sức ôm chặt cánh tay hắn, “Anh biết không? Một khi đàn ông sinh lòng tò mò với phụ nữ, đó chính là bắt đầu cảm thấy hứng thú với cô ấy.”
Lời này cô ta nói nửa đùa nửa thật, mục đích là để cảnh cáo Mẫn Thiệu Luân.
Cô ta muốn nói cho hắn, Âu Hoa Thiến cũng không phải là tiểu bạch hoa không biết việc đời, cô ta quá hiểu đàn ông.
Đặc biệt là người đàn ông trước mắt này.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play