Cuối tháng hai, tiết trời se lạnh, không khí trong đoàn người của Xích Thủy trên đường trở về còn lạnh lẽo hơn cả thời tiết.
Sơn Hải thành là một thành trì lớn, cũng là một trong những thành trì có lệnh cấm bay rõ ràng, muốn ra vào, ngoài việc đi bộ, thì chỉ có thể dựa vào xe ngựa.
Xe ngựa của Xích Thủy được khắc trận pháp, chạy băng băng như gió, tiếng gió rít gào, nhưng bên trong xe lại rất ổn định, không cảm nhận được một chút xóc nảy nào.
Xe ngựa của Âm Linh đi đầu, một ngựa phi nhanh như bay, bỏ xa những người khác một khoảng khá xa.
Chiếc xe ngựa phía sau chỉ có hai người, chính là Lộ Thừa Trạch và Tùng Hành vừa mới thoát chết.
“Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa.” Lộ Thừa Trạch vỗ vai Tùng Hành, đẩy lọ thuốc trị thương đến trước mặt hắn ta, nói: “Bây giờ điều quan trọng nhất là ngươi phải dưỡng thương cho tốt.”
Sắc mặt Tùng Hành trắng bệch, cả người trông yếu ớt và mệt mỏi, khi cười gượng gạo trông thế nào cũng thấy là đang cố tỏ ra mạnh mẽ: “Ngươi yên tâm, ta biết rồi.”
“Còn biết rồi nữa.” Lộ Thừa Trạch nhìn những vết thương đã rách ra không biết bao nhiêu lần của hắn ta, nói: “Ta nhắc nhở ngươi một câu, bây giờ ngươi không còn là Thiên Đế chiến vô bất thắng nữa, thân thể này làm sao chịu được ngươi hành hạ như vậy.”
“Ta biết nên làm thế nào.” Tùng Hành nói: “Không phải lần đầu tiên trải qua chuyện này.”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT