Kể từ sau khi Chu Niệm gặp Hạc Toại, chuyến xe lửa cuộc đời cô đã bắt đầu đi chệch khỏi quỹ đạo một cách điên cuồng.
01.
Vào năm mà hoa phượng tím trên trấn nở rộ nhất.
Lúc đó là tháng tư, là thời gian giao thoa giữa mùa xuân và mùa hạ, những đoá hoa màu tím nhạt trông như những chiếc chung úp ngược, nở thành từng chùm, nhuộm tím cả nửa bầu trời.
Nhưng một trận hỏa hoạn trên núi đã huỷ đi sự tĩnh lặng đẹp đẽ này.
Có người tiện tay ném tàn thuốc xuống, thêm sự góp phần của gió xuân đã gây ra một trận hỏa hoạn cháy liên tục bảy ngày bảy đêm.
Cả ngọn núi xanh ươm trở thành một cái đồi hoang.
Hôm lửa được dập tắt hoàn toàn là thứ bảy, Chu Niệm dậy sớm, chiếc đồng hồ báo thức nằm trên đầu giường chỉ sáu giờ bốn mươi lăm phút.
Chu Niệm nằm yên không động đậy, trước bảy giờ thì cô chỉ có thể nằm dính chặt trên giường, trừ khi mẹ đến gọi cô dậy.
Nhiễm Ngân đã quy định, hằng ngày Chu Niệm bắt buộc phải ngủ đủ chín tiếng đồng hồ, mười giờ tối tắt đèn, bảy giờ sáng mới được thức giấc.
Trước giờ Chu Niệm đều nghe lời làm theo.
Mười lăm phút trôi qua.
Ngoài phòng vọng lại tiếng bước chân rất đúng giờ, Nhiễm Ngân đẩy cửa phòng ra, gập ngón tay lại gõ nhẹ vài cái lên cửa: “Thất Cân, dậy thôi.”
Lúc Chu Niệm vừa ra đời, cân nặng của cô thiếu chút xíu nữa là được Thất Cân.
(*) Tương đương với 3,5kg của Việt Nam.
Cũng vì thế nên biệt danh Thất Cân ra đời.
Chu Niệm đáp lại một tiếng, cô ngồi dậy rửa mặt, thay quần áo xong rồi ra khỏi phòng, bước xuống nhà.
Ngoài phòng khách có một chiếc bàn bát tiên, mặt bàn được lau đến mức sáng bóng.
Bữa sáng đã được dọn hết lên bàn, sữa đậu nành mới nấu, trứng chiên, bánh bao, còn có một đĩa cải ngồng xào nữa.
Chu Niệm kéo ghế ngồi xuống, liếc mắt nhìn một vòng đồ ăn trên bàn, cơn buồn nôn lập tức dâng trào trong dạ dày trống rỗng.
Đối với Chu Niệm thì việc ăn uống là cực hình.
Mỗi một lần nhai và nuốt đồ ăn xuống, cô đều phải dùng ý chí cực kỳ mạnh mẽ để kìm nén cơn buồn nôn lại.
Sau khi nuốt nửa miếng trứng chiên vào bụng, Chu Niệm cảm thấy dạ dày no căng, cô do dự hạ nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, con không uống sữa đậu nành với ăn bánh bao được không ạ?”
Nhiễm Ngân dùng đũa đẩy cái tô đựng bánh bao đến trước mặt Chu Niệm: “Ăn cho hết.”
Chu Niệm không dám nói gì nữa.
Từ nhỏ Nhiễm Ngân đã dạy Chu Niệm rằng thức ăn không phải là thứ dùng để thưởng thức mà là dùng để bổ sung năng lượng cho cơ thể, cho dù có ngon hay không thì cũng không sao cả, cân bằng được dinh dưỡng là quan trọng nhất.
Nhiễm Ngân đẩy tiếp ly đậu nành đến cạnh tay Chu Niệm, ý muốn cô uống hết: “Con chuẩn bị cho cuộc thi vẽ chân dung do tỉnh tổ chức vào tháng sau đến đâu rồi?”
Suy nghĩ của Chu Niệm bị cơn cồn cào trong dạ dày chiếm đóng nên hơi thất thần: “Dạ… Mọi thứ đều ổn.”
Nhiễm Ngân nhíu mày lại không vui, nói: “Ổn? Rốt cuộc con nắm được bao nhiêu phần trăm, nếu như không chắc có thể đạt được giải nhất thì đừng tham gia làm gì, tránh khiến mình mất mặt.”
Chu Niệm hoàn hồn lại, nở nụ cười ngoan ngoãn: “Con làm được mà.”
Nhiễm Ngân lập tức lật mặt tươi cười ngay, bà ta đưa tay sờ lên mặt Chu Niệm, hết mực khen ngợi: “Mẹ biết là Thất Cân của mẹ giỏi nhất mà, làm sao đành lòng để mẹ thất vọng cơ chứ.” Nhưng sau đó lại tiếp tục bĩu môi: “Mau uống hết ly sữa đậu nành đi.”
“Vâng.”
Chu Niệm đã từng đạt rất nhiều giải thưởng hội họa trên toàn quốc, trong đó đa phần đều là giải nhất, còn lý do Nhiễm Ngân quan tâm đến cuộc thi tỉnh lần này như thế là vì chỉ có thể vẽ chân dung người mới có thể tham gia dự thi.
Trong giới hội họa, vẽ người là khó nhất, cũng là cá thể có thể thể hiện rõ được trình độ của họa sĩ.
Nhiễm Ngân biết rất rõ điều này.
Trước đây Nhiễm Ngân là một họa sĩ, bà ta tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật nổi tiếng, thời còn đi học đã từng tổ chức rất nhiều buổi triển lãm tranh cá nhân, cũng được xem là một nhân vật có chút tiếng tăm, sau khi tốt nghiệp thì mở một phòng tranh để dạy, sự nghiệp lên như diều gặp gió.
Sau khi Nhiễm Ngân và Chu Tẫn yêu nhau và kết hôn, bà ta đã từ bỏ sự nghiệp, chạy theo tiếng gọi của tình yêu, đóng cửa phòng tranh, theo Chu Tẫn về trấn Hoa Doanh và sinh Chu Niệm, từ đó về sau trở thành một bà nội trợ của gia đình.- Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Chu Niệm ăn hết toàn bộ những món mà Nhiễm Ngân bày ra bàn, uống hết sữa đậu nành, ôm theo chiếc bụng lình xình từ từ đứng dậy, chuẩn bị lên phòng vẽ trên lầu hai để lấy dụng vẽ rồi ra ngoài vẽ cảnh.
Phòng vẽ nằm bên cạnh phòng ngủ của Chu Niệm, rộng rãi sáng sủa, bên trong có rất nhiều giá đỡ, có cái thì được phủ một bức tranh bằng vải, có cái thì kẹp tranh trên đó, có cả tranh màu nước và tranh sơn dầu.
Bên ngoài phòng vẽ là ban công trống được làm hoàn toàn bằng gỗ, những lúc thời tiết đẹp thì Chu Niệm sẽ vẽ tranh sơn dầu, sau khi vẽ xong sẽ mang tranh ra ngoài ban công phơi, như thế màu vẽ sẽ khô nhanh hơn.
Chu Niệm đeo bảng vẽ lên vai, xách thùng dụng cụ rời khỏi phòng ngủ, bước xuống lầu.
Sau khi xuống đến phòng khách, Nhiễm Ngân đưa cho cô mười tệ: “Thất Cân, lúc về tiện đường mua ít quýt nhé.”
Chu Niệm nhận tiền: “Vâng.”
Trấn Hoa Doanh là một thị trấn lâu đời, ba mặt giáp núi, bên cạnh là sông, một con sông Nam Thủy chảy dọc cả thị trấn.
Đêm qua trấn Hoa Doanh đón cơn mưa cuối mùa, cơn mưa dịu dàng nhưng vấn vương, như một sự dịu dàng thầm lặng.
Chu Niệm đi trên con đường lát đá ẩm ướt, phía trước bị một làn sương mỏng phủ lấy, những bức tường trắng, ngói đỏ bị làn sương làm cho lu mờ, dưới mái nhà là những chiếc đèn lồng màu đỏ treo lơ lửng, con đường vẫn quanh co như bao ngày.
Số người hôm nay chào hỏi với Chu Niệm cũng ít đi hẳn.
Mọi người đều đang bàn luận về trận hỏa hoạn kia, vừa tò mò người ném đầu thuốc lá đó là ai vừa tiếc nuối cho hai mươi bảy nhân viên cứu hỏa đã hy sinh trong trận hỏa hoạn đó, nghe nói người trẻ nhất mới mừng sinh nhật thứ mười tám xong.
Phía trước có một nhà vệ sinh công cộng.
Chu Niệm vòng sang đó, ngồi lì trong đó mười lăm phút, lúc trở ra thì dạ dày trống trơn.
Sau khi đi qua mấy con phố, Chu Niệm dừng lại trên đoạn đường nằm giữa con sông Nam Thủy.
Bên bờ sông, cứ cách mười mét là sẽ có một chiếc ghế gỗ dài, Chu Niệm tìm một chiếc ghế trống không ai ngồi, đặt thùng dụng cụ vẽ của mình lên, tháo tấm bản vẽ trên vai xuống.
Kiến trúc trong thôn khá thấp và nhỏ, căn cao nhất cũng chỉ được ba tầng, trùng hợp nơi mà Chu Niệm đang đứng có thể nhìn thấy được ngọn núi vừa bị thiêu trụi kia.
Chu Niệm đưa hai tay lên, ngón cái trái chạm vào ngón trỏ phải, ngón cái phải chạm vào trỏ trái, những ngón tay khác thì nắm chặt lại là đã tạo thành một chiếc khung hình chữ nhật.
Lúc ra ngoài vẽ cảnh, dùng hai tay để lấy cảnh như thế tiện hơn rất nhiều.
Chu Niệm nhìn xuyên qua chiếc khung bằng tay của mình, di chuyển sang nhiều góc, cuối cùng chọn được một phần cảnh có thể dùng làm tư liệu để mình vẽ cảnh hôm nay.
Sáng sớm của dịp cuối xuân, đỉnh núi trọc, đen thui phản chiếu lại ánh sáng rực rỡ của mặt trời, nổi bật trên nền trời xanh thẳm bên cạnh, tạo nên một sự tương phản đầy ấn tượng cho thị giác.
Nhìn gần hơn thì sẽ là cuộc sống muôn hình vạn trạng, mang đậm mùi khói lửa.
Một mảnh đất hoang vu giữa chốn trần gian.
Điều này càng khiến sự tương phản nổi bật hơn.
Chu Niệm ngồi trên ghế, kẹp một tờ giấy A4 lên bảng vẽ, lấy viết chì và gôm chuyên vẽ tranh từ trong thùng dụng cụ ra.
Sau khi suy nghĩ nên sắp xếp bố cục như thế nào, Chu Niệm bắt đầu vẽ.
Chu Niệm dùng những nét mờ phác thảo kết cấu vị trí của cảnh vật trước rồi mới bắt đầu vẽ hình dạng cơ bản, sau đó mới vẽ chi tiết, cứ cách một lúc cô dừng lại để suy nghĩ rồi tiếp tục vẽ.
Dần dần có người tiến lại gần vây xung quanh Chu Niệm, cũng không phải có ý gì, chỉ là đứng đó xem cô vẽ thôi.
Trong đám đông, cứ cách một lúc lại có thốt lên một câu: “Vẽ đẹp thật đấy.”
Trong thị trấn này không ai là không biết Chu Niệm.
Chu Niệm rất nổi tiếng, ba tuổi học vẽ, sáu tuổi giành được giải thưởng của cuộc thi hội họa toàn quốc dành cho nhi đồng, khi đó cửa nhà họ Chu còn từng bị một phóng viên nam mập mạp đạp nát, cánh cửa gỗ bị gãy ra làm hai khiến mọi người ai nấy cũng đều phải bật cười.
Thiên phú hơn người thu hút sự chú ý của rất nhiều người, Chu Niệm được xưng là “Van Gogh nhí phiên bản nữ”, sau này chắc chắn sẽ thành tài.
Chu Niệm không bị những người vây xem ảnh hưởng, chỉ tập trung vào bức tranh của mình.
Nhưng mỗi lần cô vẽ cảnh thì không bao giờ vượt hơn hai tiếng rưỡi, quang cảnh và màu sắc thay đổi rất nhanh, đặc biệt là khi đến trưa, lúc ánh mặt trời gắt nhất thì cảnh sắc thiên nhiên cũng bị ánh nắng hủy hoại, có lúc ngay cả hình dáng bên ngoài của những sự vật lớn còn không thể nhìn rõ nên không thích hợp để vẽ cảnh.
Tới giờ cơm, Chu Niệm thu dọn từng dụng cụ một, đóng hộp dụng cụ lại, đeo bảng vẽ lên lưng rồi rời khỏi bờ sông.
Trên đường về nhà cô tiện đường mua ba cân quýt.
Sau đó tiếp tục đi băng qua phố Nam Thủy là sẽ về đến nhà.
Phố Nam Thủy là con phố náo nhiệt nhất, cũng xô bồ nhất trên thị trấn.
Nơi đây có những quán trà, tiệm cơm lớn nhất, những cửa hàng mọc san sát nhau, có tiệm cắt tóc, cửa hàng ngũ kim, siêu thị cỡ nhỏ, các loại nhà hàng, quán karaoke, quán bar, tụ điểm vui chơi, có thể nói là muốn gì cũng có.
Đất chật người đông, trên đường người qua lại tấp nập.
Chu Niệm đi dọc theo con phố ấy, ngang qua từng cây hoa phượng một.
Một chiếc xe bán tải màu trắng chạy ngang qua, trùng hợp bánh xe cán qua một vũng nước đọng, nước bẩn lập tức văng ra tứ phía, bất hạnh thay chiếc đầm trắng của Chu Niệm bị dính đạn, váy dính đầy những vết bùn đất lấm lem.
Chu Niệm cúi đầu nhìn xuống chiếc đầm bị vấy bẩn của mình, nghĩ bụng tài xế đó đúng là không biết ý tứ gì cả, cũng không biết dừng xe lại nói câu xin lỗi.
Lúc Chu Niệm nhìn lên lần nữa, cô phát hiện cách chỗ mình không xa, chiếc xe bán tải màu trắng đó đang quay đầu lại, lái ngược về phía này.
Có lẽ là quay lại để xin lỗi nhỉ?
Nhưng đáng tiếc là không phải, do chiếc xe bán tải màu trắng đó dừng lại ở con hẻm cách chỗ Chu Niệm đang đứng tầm mười mét.
Lúc này Chu Niệm mới chú đến đầu con hẻm đó có người đang đứng.
Là một thiếu niên gầy gò, mặc trên người chiếc áo thun ngắn tay màu trắng, phía dưới là chiếc quần mặc nhà màu xám.
Mái tóc đen, ngắn, đường nét gương mặt thanh thoát.
Những sợi tóc rối vương trước trán che đi đôi mắt âm trầm.
Cậu thiếu niên đó đang ngồi hút thuốc, một chân gập hẳn lại, chân còn lại thì chỉ nhón nhẹ, trông dáng ngồi ấy vô cùng tùy tiện và biếng nhác.
Khuỷu tay gác nhẹ trên đầu gối, những ngón tay thon dài kẹp hờ lấy điếu thuốc đang hút dở.
Cửa sổ ghế lái của chiếc xe bán tải kia hạ xuống, tài xế thò nửa người ra, là một người đàn ông trẻ tuổi khoảng hai mươi mốt tuổi, gương mặt trông như con cá có đôi mắt lồi ra ngoài, mái tóc màu vàng sáng nhuộm không đều.
Cá Mắt Lồi thò đầu ra, nhìn xuống phía dưới, mỉm cười với cậu thiếu niên đang ngồi bên vệ đường.
Chắc chắn đó không phải là nụ cười thân thiện gì.
Chu Niệm nhìn vào mắt tên đó.
Quả nhiên, tên tài xế Cá Mắt Lồi vừa mở miệng là chế giễu ngay: “Hạc Toại, sao mày vẫn có thể ngồi đây hút thuốc bình thản như thế chứ? Mấy ngày nay tao không gặp bố mày ở trên thị trấn, chắc không phải là lại bị bắt về trại cai nghiện thành phố rồi đó chứ?”
Thì ra tên cậu là Hạc Toại.
Chu Niệm từng nghe qua về cái tên này, nhưng là thông qua những lời đồn đại đi ngược với gia giáo.
Đối mặt với sự sỉ nhục của Cá Mắt Lồi, Hạc Toại chỉ nghe chứ không trả lời, mặt vẫn giữ nét lạnh lùng như ban nãy, chỉ ung dung rít một hơi thuốc.
Đôi mắt đen tuyền, sâu thẳm bị khói thuốc xộc lên phải híp lại, khó có thể nhận ra được cảm xúc của cậu.
Thấy thế Cá Mắt Lồi đưa tay vuốt mái tóc vàng của mình, trông mặt càng đắc ý hơn: “Theo tao ấy thì người như bố mày nên chết trong trại cai nghiện luôn là hay nhất, bớt ra ngoài gây hại cho xã hội.”
Hạc Toại vẫn tiếp tục hút thuốc, không phản ứng gì.
“Mày ngầm thừa nhận rồi đấy à?” Cá Mắt Lồi bật cười thành tiếng, châm điếu thuốc lên nói tiếp: “Quả nhiên là cha nào con nấy, sự hèn hạ khắc sâu trong xương máu cũng y như nhau.”
Gã đã cố tìm ra những lời mắng nhiếc cay độc nhất nhưng Hạc Toại vẫn ngồi im đó không đáp lại, cậu khẽ mím môi rít một hơi thuốc, động tác biếng nhác, vẻ mặt lạnh lùng.
Chu Niệm không kìm được nghĩ “người này tốt tính thật, bị người ta mắng đến mức này mà cũng không đáp lại câu nào”.
Cánh tay đang kẹp chặt điếu thuốc của Cá Mắt Lồi gác lên cửa sổ, dường như gã cảm thấy mất hứng khi Hạc Toại không đoái hoài gì đến mình, thế nên mới tiện tay khẩy nhẹ điếu thuốc, khiến tàn thuốc bắn lên mặt Hạc Toại.
Hạc Toại cũng không tránh né gì, mặc cho tàn thuốc vẫn còn lốm đốm ánh lửa bay thẳng vào mặt mình.
Tàn thuốc đáp xuống sống mũi cao vút của Hạc Toại rồi lập tức tản ra, bụi thuốc màu đen xám bay lên hàng lông mi đen dày của cậu thiếu niên, đáp lên khóe mắt lạnh lùng, hóa thành một hồ nước lạnh tanh.
Ngay cả Chu Niệm đứng ở một khoảng cách xa mà cũng có thể nhìn thấy được sóng mũi Hạc Toại đã bị bỏng đến mức nổi lên những bong bóng to như hạt đậu xanh.
Cô nhận ra tên tài xế Cá Mắt Lồi kia rất quá đáng.
Nhưng không ngờ tên tài xế Cá Mắt Lồi vẫn chưa chịu thôi, tiếp tục cười mắng: “Cũng đúng, bố mày là một kẻ nghiện, còn mẹ mày là một con điếm chỉ cần cho tiền là chịu leo lên giường ngay, tao cũng không mong mày có thể cao quý được, huống hồ —— ”
Gã còn chưa nói hết thì Hạc Toại đã hút xong điếu thuốc, cậu rũ tay xuống, ghì nhẹ đầu tàn thuốc xuống một hòn đá cuội nằm dưới đất, xoay tròn để dập tắt điếu thuốc còn đang cháy dở.
Hành động của cậu cứ ung dung, nhàn nhã, thế nên vào giây phút cậu đứng dậy giữa làn khói thuốc thì không ai phát hiện ra sự lạnh lùng, đầy gai góc lóe ra từ đôi mắt cậu.
Chu Niệm thấy Cá Mắt Lồi vội vàng dùng tốc độ nhanh nhất có thể ném điếu thuốc vẫn chưa hút hết trong tay, co người lại vào trong xe.
Ngay sau đó cửa sổ xe cũng được nâng lên nhanh chóng.
Cô không hiểu, cậu đáng sợ đến thế sao?
Ngay sau đó chỉ thấy Hạc Toại thoải mái xoay người , tiện tay rút một cây xẻng bằng sắt trên kệ hàng nằm ngoài cửa hàng ngũ kim, thuần thục vác nó lên vai rồi đi về phía chiếc bán tải màu trắng.
Khắp người cậu tỏa ra một sức mạnh hoang dại không gì có thể kìm lại được.
Tiếng nổ máy xe vang lên.
Chiếc xe bán tải màu trắng vừa định lăn bánh là Chu Niệm thấy cậu thiếu niên ấy nhấc đôi chân dài của mình, chạy nhanh về phía trước, đôi môi mỏng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: “Có ích gì đâu chứ?”
Mái tóc đen tung bay trong gió, đầy ngông cuồng và kiêu ngạo. ( app truyện TᎽT )
Ầm ——!
Âm thanh chói tai ấy vừa vang lên là Hạc Toại đã nhảy lên nắp xe của chiếc bán tải, đứng vững ở đó.
Chiếc xe vừa mới lăn bánh lập tức phanh lại ngay.
Hạc Toại ngang ngược mở rộng hai đầu gối ngồi xổm xuống, hạ chiếc xẻng sắt trên vai, chĩa mũi nhọn của xẻng vào tấm kính chắn xe, đồng thời cũng chính là vị trí mi tâm của Cá Mắt Lồi.
Cá Mắt Lồi hít sâu một hơi, ngã người ra sau, dính chặt vào lưng ghế.
Xem đến đây Chu Niệm quyết định gạt đi những suy nghĩ trước đây.
Người này không tốt tính chút nào.
Hạc Toại dùng đầu nhọn của xẻng chạm vào lớp kính chắn, lông mày nhếch lên cao, trông rất ngạo nghễ, cậu hất cằm với Cá Mắt Lồi ý bảo đối phương xuống xe.
Sao Cá Mắt Lồi dám chứ, nhưng cho dù có sợ thì gã cũng phải lấy hết can đảm để đáp lại: “Mày bảo tao xuống là tao phải xuống à? Ông đây cóc xuống đấy, mày có giỏi thì hôm nay mày cứ đập nát xe của tao đi!”
Càng nói càng hăng, gã còn chỉ thẳng vào cổ áo của mình: “Nào, có giỏi thì túm cổ ông đây lôi ra ngoài đi!”
Hạc Toại rũ mắt xuống, cậu im lặng vài giây rồi bật cười, đưa lưỡi chạm nhẹ vào khoang miệng.
Vẻ lưu manh hiện rõ.
Mỗi khi Chu Niệm nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó thì đều hối hận vì sao lúc đó mình không đứng xa một chút, nếu vậy thì cũng sẽ không bị dọa sợ đến mức không thở được.
Tiếng vỡ vụn của kính vang vọng khắp phố Nam Thủy.
Cá Mắt Lồi sợ đến mức run rẩy, kêu la thảm thiết khiến tai Chu Niệm đau nhức cả lên, cô còn chưa kịp phản ứng được gì, lúc hoàn hồn lại thì đã thấy tay Hạc Toại thò xuyên qua lớp kính chắn gió vỡ nát vụn.
Trong cả quá trình động tác của Hạc Toại đều rất nhanh, không những nhanh mà hơn hết là còn quyết đoán.
Đủ quyết đoán mới khiến cậu hành động nhanh như thế.
Chu Niệm phát hiện bàn tay cậu bị một mảnh thủy tinh cắm vào, máu cứ không ngừng chảy ra ngoài, chảy dọc theo đường gân xanh nơi cổ tay, lan ra khắp cánh tay.
Nhưng hình như Hạc Toại lại không cảm nhận được gì, cánh tay đầy vết thương ấy vẫn túm chặt lấy cổ áo của Cá Mắt Lồi.
Mặt Cá Mắt Lồi trắng bệch, hét lên hoảng loạn: “Báo cảnh sát ——! Báo cảnh sát giúp tôi với a a a a!”
Cổ Hạc Toại nổi đầy gân xanh, cậu đang dùng hết sức mình, nhất quyết phải kéo Cá Mắt Lồi đến sát kính chắn gió.
Cậu ngông cuồng, không biết sợ gì như thế đấy.
Hạc Toại cúi người lại gần, nhấc Cá Mắt Lồi lên cao, cảnh tượng đó trông rất giống thợ săn đang háo hức thu lưới, bắt lấy mồi.
Chẳng bao lâu sau mặt của hai người chỉ cách nhau chưa đến năm centimet.
Đợi đến khi ở khoảng cách gần như thế, Hạc Toại mới mỉm cười, sự lạnh lẽo trong ánh mắt không hề giảm đi, cậu chỉ cười rồi hỏi: “Nào, mày nói tao nghe xem bây giờ, ở tình thế như thế thì ai cao quý hơn ai đây?”
Mặt Cá Mắt Lồi tái nhợt, lắc đầu liên tục.
“Lắc đầu là có ý gì đây?” Chu Niệm thấy nụ cười của cậu thiếu niên ấy ngày càng gian ác, đáng sợ hơn: “Cảnh sát đến đây cũng phải mất mười lăm phút, trong mười lăm phút này, hoặc là mày chọn xin lỗi tao, hoặc là tao nhờ người gọi xe cấp cứu cho mày.”
“…”
Tâm lý Cá Mắt Lồi hoàn toàn suy sụp, cầu xin tha thứ: “Tao, tao sai rồi…”
Hạc Toại xoay mặt đi, ghé sát tai lại nghe cho rõ: “Nói lớn hơn nữa.”
Nước mắt Cá Mắt Lồi chực trào, mặt đỏ bừng, gân cổ lên hét lên một cách tuyệt vọng: “Sai, sai rồi! Tao sai rồi!”
Hạc Toại híp mắt bật cười.
Buổi trưa cuối mùa xuân, nụ cười của chàng thiếu niên ấy còn xán lạn hơn cả ánh mặt trời, nếu như không bàn đến hành vi của cậu lúc này thì cảnh tượng ấy phải nói là đẹp vô cùng.
Chu Niệm thu hết mọi thứ vào mắt.
Hóng chuyện đến đây cũng đủ rồi, lúc Chu Niệm định cất bước rời khỏi đây thì chàng thiếu niên ngồi trên nắp xe bán tải chợt quay đầu lại, nhìn về phía cô.
Gương mặt thon gầy của cậu rất thanh thoát, đường nét góc cạnh hài hòa nhưng không hiểu sao đôi mắt đen láy kia lại sâu thẳm đến mức không thấy đáy, ánh mắt ấy lóe lên sự âm u như thế có thể tấn công người khác bất cứ lúc nào.
Vào giây phút bốn mắt chạm nhau, gió cuốn theo mùi tro tàn của ngọn núi ở đằng xa kia đến.
Chu Niệm cảm thấy khó thở, giống như chột dạ do bị người khác phát hiện ra, ngay cả cổ họng cũng nghẹn lại.
Cô muốn trốn khỏi đây.
Nhưng không hiểu sao ánh mắt của cô cứ dính chặt vào người đối phương.