Hiện tại hắn ta đã được tổ chức cấp trên công nhận, chỉ cần chờ người đó lấy được tình báo cần thiết, sau khi người đó rời đi, hắn ta có thể hưởng thụ tất cả thành tựu mà người đó tạo ra cho mình.
Cho nên hắn ta tuyệt đối sẽ không để bọn họ thất vọng.
"Tố Tố, thứ đó không phải dễ lấy như vậy, anh phải về Nam An xin ý kiến người đó trước đã." Đào Nhất Bình chưa nhận được mệnh lệnh nên không dám hành động thiếu suy nghĩ, vì vậy dự định trước tiên sẽ ổn định Trần Tố.
Trần Tố nghe Đào Nhất Bình nói như vậy thì thấy có hy vọng, vồn vã nói: “Được, Nhất Bình, em chờ anh.”
Trong màn đêm, cuộc đối thoại của hai người kết thúc bằng tiếng ếch kêu râm ran, đợi Trần Tố rời đi, Đào Nhất Bình không lập tức rời khỏi, hắn ta đứng im tại chỗ, đợi một lúc lâu mới vội vàng bỏ đi.
Trần Luật cứ thế nhìn Đào Nhất Bình rời khỏi tầm mắt mình, cậu khẽ hỏi: "Anh Cố, cứ để hắn ta đi như vậy sao? Có báo cho bên Nam An ra tay không?" Vừa rồi cậu đã nghe thấy thứ mà Trần Tố hỏi, căn cứ theo miêu tả thì có vẻ có chút tương tự với độc trên người bà nội.
Đây rõ ràng là nhân chứng vật chứng đều có đủ, vậy mà anh Cố lại không cho động thủ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT