Sáng hôm sau, nhân viên điện thoại đến tận nơi lắp đặt. Vì thiết bị điện thoại khá phức tạp nên Trần Thần và Đỗ Tinh Vĩ đã phải ở lại hỗ trợ gần một ngày trời mới hoàn tất việc lắp đặt.
Điện thoại vào thời ấy là một thứ hiếm có khó tìm, nên người dân trong làng ai nấy đều không ngừng đến xem. Giống hệt như những lần trước có đồ vật mới lạ là mọi người lại kéo đến vây kín, người nhà họ Trần cũng đã hoàn toàn quen với cảnh tượng này.
Chuyện người trong làng bàn tán thế nào thì tạm thời chưa nói đến, dù sao nhà họ Trần cũng rất dễ tính, nếu trong làng có ai muốn gọi điện thoại gì đó thì đều có thể đến. Đương nhiên, việc này cần trả tiền điện thoại, bởi vì phí điện thoại thời đó rất đắt, nhà họ Trần không thể tự gánh vác cho người khác được.
Khoảng thời gian tiếp theo, Trần Thần và Đỗ Tinh Vĩ học kỹ thuật lái xe, sau đó mỗi ngày lại giúp gia đình làm ớt cay.
Cuộc sống tuy vất vả nhưng tràn đầy hy vọng.
Mọi người trong làng đều rất tích cực với cuộc sống. Mỗi ngày, họ mang ớt cay hái từ ruộng ra bán. Hai đứa nhỏ Trần Bắc và Chu Bình An cũng có nhiệm vụ quan trọng của mình – giúp ghi sổ sách. Chỉ cần có người mang ớt tươi đến, hai đứa sẽ giúp cân và ghi lại. Công việc này không khó, cả hai hoàn toàn làm được.
Cứ thế cuộc sống trôi đi một cách đều đặn. Đến khi Trần Thần học lái xe gần thành thạo thì vụ ớt xuân cũng hoàn toàn kết thúc.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT