Với chút nghi hoặc trong lòng Trần Thần xách theo hộp đồ ăn đến gõ cửa. Cánh cổng nhanh chóng mở ra, Đỗ Tinh Vĩ xuất hiện với gương mặt tuấn tú.
"Trần Thần?" Hắn ngạc nhiên khi thấy người đến.
"Là tôi." Trần Thần cũng có chút bất ngờ, không ngờ đây lại chính là nhà Đỗ Tinh Vĩ. Nhưng nghĩ lại những ký ức của nguyên chủ đã từ nhiều năm trước, có thay đổi cũng là điều bình thường. Cậu mỉm cười nói: “Tôi có làm một ít thịt kho tàu thấy cũng tạm được nên mang sang cho cậu nếm thử.”
Đỗ Tinh Vĩ ngạc nhiên.
Ở vùng quê nghèo này, nhà nào cũng thiếu ăn thiếu mặc, chẳng mấy ai có đồ dư để biếu người khác, huống chi đây lại là thịt kho tàu một món ăn quý giá. Đỗ Tinh Vĩ cảm thấy có chút phức tạp nên từ chối: “Cảm ơn, nhưng không cần đâu.”
"Chỉ là chút quà nhỏ, cậu đừng khách sáo." Trần Thần dừng lại một chút nói thêm:
“Hơn nữa, hôm nay cậu đã cứu tôi trong rừng trúc, chút đồ này chẳng đáng là bao. Cậu đừng chê nhé.”
Lời đã nói đến nước này, từ chối nữa cũng không tiện nên Đỗ Tinh Vĩ đành nói: “Vậy tôi cảm ơn.”
Trần Thần cười: “Khách sáo quá.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play