Cơm nước xong, cả hai trở về thì nhà cửa đã được dọn dẹp sạch sẽ. Hai người phụ nữ vừa từ trong nhà bước ra, Đỗ Tinh Vĩ liền trả tiền công cho họ ngay tại chỗ, đồng thời dặn dò rằng hắn chỉ ở vài ngày thôi, không cần phải đến nấu cơm như trước nữa. Hai người phụ nữ cũng không tỏ vẻ bất mãn, vui vẻ cầm tiền rồi rời đi.
Đỗ Tinh Vĩ dẫn Trần Thần vào nhà. Vì chuyến đi quá mệt mỏi, dù trời vẫn chưa tối, cả hai đều lăn ra ngủ bù trên giường. Giấc ngủ này kéo dài cho đến sáng sớm hôm sau mới tỉnh dậy.
Chim chích chòe hót líu lo trên cành, mùi hoa thoảng bay qua khe cửa sổ, tạo nên một buổi sáng vừa yên tĩnh lại vừa rộn ràng.
Đỗ Tinh Vĩ vẫn chưa tỉnh giấc. Trần Thần nhìn quầng thâm dưới mắt hắn mà có chút xót xa, không nỡ đánh thức. Cậu cẩn thận xuống giường, mặc quần áo rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài rửa mặt, sau đó tìm đến phòng bếp.
Trong bếp đồ dùng nấu nướng thì đầy đủ cả, nhưng đồ ăn thì lại chẳng có món nào.
Trần Thần tùy ý nhìn quanh sân, phát hiện phía sau vườn có chút rau củ mọc lộn xộn, đất còn nhiều cỏ dại. Vừa nhìn là biết chẳng ai chăm sóc, chắc lúc trước rắc hạt giống cũng chỉ định mặc kệ chúng tự sinh trưởng hoang dã, sống được hay không thì tùy số phận.
Cậu không biết rõ các phòng ốc dùng để làm gì, cũng không lật xem mà trực tiếp đi ra ngoài.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play