Cặp mẹ con kỳ quặc kia thật sự khiến Trần Thần thấy đủ rồi. Mặc dù cậu rất đồng cảm với cô bé, nhưng cuối cùng vẫn không làm gì cả.
Với mức độ kỳ quặc của người phụ nữ này, nếu Trần Thần thật sự dám ra tay giúp đỡ, thì chuyện này về sau chắc chắn sẽ dây dưa không dứt.
Trần Thần mắt không thấy tâm không phiền, lên giường lại vùi mình vào giấc ngủ.
Có thể là do bị Đỗ Tinh Vĩ dạy dỗ tàn nhẫn, cũng có thể là do cậu bé kia đã ăn được thứ mình muốn, tóm lại cả ngày hôm sau cậu bé rất yên tĩnh. Dù có không yên phận chạy dưới giường, nhưng cũng không làm ồn quá lớn. Nếu không phải vì mấy trò làm loạn sáng nay, có lẽ người khác còn tưởng cậu bé ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Tàu lửa xình xịch xình xịch tiến về phía trước, một ngày trời cứ thế trôi qua. Trần Thần gần như ngủ cả ngày, toàn thân đều cứng đờ.
“Không ngủ nữa à?” Tỉnh dậy Đỗ Tinh Vĩ liền hỏi.
“Không ngủ.” Trần Thần ngồi dậy khỏi giường, “Anh cứ ngồi như vậy cả ngày sao?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT